Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những chuyến hành quân giữa mưa pháo

Đường vào khu vực chiến đấu chủ yếu qua núi đá, vực sâu, nhiều đoạn hiểm trở. Ban ngày đã khó đi, nhưng trong điều kiện chiến sự ác liệt, những đoàn quân thường phải tranh thủ hành quân vào ban đêm hoặc những khoảng thời gian thích hợp.

Lào Cai18/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên ở Bản Xèo, Lào Cai, Giàng A Sùng sớm quen với núi rừng và cuộc sống lao động của đồng bào vùng cao. Khi Tổ quốc cần, ông lên đường nhập ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị 356 và nhận nhiệm vụ tại Mặt trận Vị Xuyên.

Khác với những gì người dân ở hậu phương hình dung, chiến trường không chỉ có những người trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu. Để một trận địa có thể đứng vững, phía sau đó là cả một hệ thống vận chuyển, tiếp tế và chi viện. Những người lính phải đưa đạn dược, lương thực, nước uống và các nhu yếu phẩm vượt qua những cung đường hiểm trở để đến với đồng đội đang bám trụ trên cao điểm.

Những chuyến hành quân giữa mưa pháo

Trong ký ức của CCB Giàng A Sùng, những chuyến hành quân lên trận địa là những ngày tháng không thể nào quên.

Đường vào khu vực chiến đấu chủ yếu qua núi đá, vực sâu, nhiều đoạn hiểm trở. Ban ngày đã khó đi, nhưng trong điều kiện chiến sự ác liệt, những đoàn quân thường phải tranh thủ hành quân vào ban đêm hoặc những khoảng thời gian thích hợp.

Trên vai người lính là ba lô, trang bị và những vật tư cần thiết cho đồng đội phía trước.

Có những đêm vừa đi được một đoạn, tiếng pháo từ phía bên kia đã vọng tới. Ánh chớp của đạn pháo xé ngang màn đêm, đất đá tung lên. Đoàn quân phải nhanh chóng tìm vị trí tránh pháo, chờ thời cơ rồi tiếp tục hành quân.

Chậm một bước có thể khiến đồng đội trên cao điểm thiếu đạn, thiếu lương thực; nhưng tiến lên cũng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với hiểm nguy.

Trong hoàn cảnh ấy, người lính chỉ biết động viên nhau: phải đưa hàng đến nơi, phải đưa người đến chốt, phải hoàn thành nhiệm vụ.

Tiếp viện cho cao điểm 685

Một trong những địa danh in đậm trong ký ức của những người lính Vị Xuyên là cao điểm 685.

Đây là khu vực có địa hình núi đá hiểm trở và từng diễn ra nhiều trận chiến đấu ác liệt. Đối với những người đang trực tiếp bám trụ trên cao điểm, mỗi chuyến tiếp viện từ phía sau lên có ý nghĩa vô cùng quan trọng.

Những người lính như Giàng A Sùng không trực tiếp đứng trên tuyến đầu trong mọi thời điểm, nhưng công việc của họ cũng nguy hiểm không kém.

Đạn pháo có thể rơi bất cứ lúc nào. Những con đường quen thuộc có thể bị đất đá vùi lấp. Có những đoạn phải đi sát vách núi, có đoạn phải men theo những khe đá để tránh hỏa lực.

Mỗi chuyến hàng đến được trận địa là một lần người lính hoàn thành nhiệm vụ.

Tình đồng đội trong những cung đường lửa

Điều giúp những người lính vượt qua hiểm nguy chính là tình đồng đội.

Trong đoàn hành quân, người đi trước nhắc người đi sau, người khỏe giúp người yếu. Khi có đồng đội bị thương, mọi người cùng tìm cách sơ cứu và đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Có những lúc mệt đến mức chỉ muốn dừng lại, nhưng nghĩ đến đồng đội đang chờ phía trước, tất cả lại động viên nhau bước tiếp.

Với người lính, một thùng đạn đến đúng lúc có thể giúp trận địa tiếp tục chiến đấu. Một gùi lương thực đến đúng lúc có thể giúp đồng đội vượt qua những ngày đói khát. Một người lính được bổ sung đến chốt cũng có thể góp thêm sức mạnh cho cả đơn vị.

Vì thế, mỗi bước chân trên đường tiếp viện đều mang theo trách nhiệm đối với đồng đội và Tổ quốc.

Những người đã nằm lại phía sau

Chiến tranh không bao giờ có những chuyến đi hoàn toàn bình yên.

Có những người lính trên đường hành quân đã không thể đến được nơi cần đến. Có những người bị thương, có những người mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Vị Xuyên.

Những mất mát ấy trở thành ký ức đau đáu trong lòng những người còn sống.

Nhiều năm sau, khi kể lại những ngày tháng ấy, người lính năm xưa có thể quên một vài chi tiết, nhưng hình ảnh đồng đội thì không bao giờ quên.

Trở về với Bản Xèo

Sau những năm tháng chiến đấu, CCB Giàng A Sùng trở về quê hương Bản Xèo.

Cuộc sống trở lại với những công việc bình dị của bản làng. Những con đường quê ngày nay yên bình hơn rất nhiều so với những cung đường năm xưa ở Vị Xuyên.

Nhưng mỗi khi nhớ lại Mặt trận Vị Xuyên, ông vẫn nhớ những đêm hành quân vượt pháo, nhớ những người đồng đội cùng đơn vị 356 và nhớ những chuyến tiếp viện hướng về cao điểm 685.

Đó là những năm tháng tuổi trẻ gian khổ nhưng đáng tự hào.

Những bước chân không bao giờ lùi

Câu chuyện của người lính 356 quê Bản Xèo cho thấy chiến thắng và sự vững vàng của một trận địa không chỉ được tạo nên bởi những người trực tiếp nổ súng.

Phía sau mỗi cao điểm là những đoàn quân âm thầm hành quân, những người vận chuyển đạn dược, lương thực, thuốc men; là những bước chân vượt qua bom pháo để đưa sự sống và sức chiến đấu đến với đồng đội.

Từ Bản Xèo đến Vị Xuyên, từ những cung đường giữa mưa pháo đến cao điểm 685, mỗi bước chân của người lính năm xưa đều là một dấu son của lòng yêu nước.

Chiến tranh đã lùi xa. Những người lính năm ấy nay đã bước vào tuổi cao. Nhưng ký ức về những chuyến hành quân trong đêm, tiếng pháo giữa núi rừng và tình đồng đội vẫn còn nguyên giá trị.

Đó chính là “hoa lửa” của một thế hệ – những con người đã đi qua gian khổ bằng lòng dũng cảm, sự hy sinh và niềm tin vào ngày mai hòa bình của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn