Những chuyến liên lạc xuyên rừng
Công việc của tôi lúc ấy là giao liên. Tôi phải mang thư từ và mệnh lệnh vượt qua nhiều chặng rừng, từ bản này sang bản khác. Không có bản đồ chi tiết, chúng tôi chỉ dựa vào trí nhớ và dấu hiệu trên cây rừng.
Có những đoạn đường phải đi trong đêm, không đốt đuốc để tránh máy bay địch. Tôi từng bị lạc một lần giữa mưa lớn, chỉ nghe tiếng suối để lần đường về.
Nguy hiểm luôn rình rập, nhưng người dân bản làng giúp đỡ rất nhiều. Họ chỉ đường, cho nước uống, thậm chí nhường chỗ nghỉ.
Mỗi bức thư tôi mang theo đều là mệnh lệnh quan trọng, có thể ảnh hưởng đến cả một đơn vị. Vì vậy, dù sợ hãi, tôi không bao giờ dám chậm trễ.



