NHỮNG CHUYẾN XE ĐƯA NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
Giữa chiến trường, có những người lính cầm súng tiến về phía trước, và cũng có những người âm thầm đưa những người bị thương trở về phía sau. Ông Lê Xuân Vượng là một người lính vận tải như thế — người đã góp sức trong Chiến dịch Hồ Chí Minh bằng những chuyến xe chở thương binh giữa những ngày tháng quyết liệt của lịch sử.
Sinh năm 1957, quê tại TDP Khang Thái, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Lê Xuân Vượng nhập ngũ ngày 20 tháng 2 năm 1975.
Đó là thời điểm đặc biệt của lịch sử. Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào những tháng cuối cùng, khi tình hình chiến trường chuyển biến nhanh chóng và ngày đất nước thống nhất đang đến gần.
Rời quê hương, người thanh niên Sầm Sơn khoác lên mình màu áo lính và được biên chế vào C25 Vận tải. Nhiệm vụ của ông là vận tải thương binh.
Nếu người lính chiến đấu có nhiệm vụ tiến về phía trước, thì người vận tải thương binh lại thường phải đi theo một hướng khác — đưa những người đã bị thương từ chiến trường về nơi có điều kiện cứu chữa tốt hơn.
Công việc ấy âm thầm, nhưng vô cùng quan trọng.
Những chuyến xe giữa chiến trường
Năm 1975, cuộc chiến bước vào giai đoạn quyết định.
Trong những trận chiến liên tiếp, thương binh cần được nhanh chóng đưa khỏi khu vực nguy hiểm để được cấp cứu và điều trị. Đó là lúc những người lính vận tải thương binh thực hiện nhiệm vụ của mình.
Ông Lê Xuân Vượng cùng đồng đội hoạt động tại nhiều địa bàn như Nhơn Trạch, Long Thành, Thành Tuy Hạ và Cát Lái.
Mỗi địa danh là một phần của hành trình chiến đấu tiến về phía Nam.
Đối với người vận tải thương binh, một chuyến xe không chỉ là việc di chuyển từ nơi này đến nơi khác.
Phía sau mỗi chuyến xe là những người lính đang bị thương.
Có người cần được đưa đi ngay. Có người đang trong tình trạng nguy hiểm. Có người vẫn còn tỉnh táo và có thể trò chuyện với đồng đội. Cũng có những người chỉ có thể nằm im trên cáng, chờ được đưa đến nơi an toàn.
Vì thế, người lái xe và những người làm nhiệm vụ vận tải phải luôn khẩn trương nhưng cũng phải hết sức cẩn thận.
Đi nhanh để cứu người, nhưng phải đủ chắc chắn để người bị thương có thể an toàn trên hành trình.
Đó là một công việc đòi hỏi cả kỹ năng, bản lĩnh và trách nhiệm.
Hành trình đến Chiến dịch Hồ Chí Minh
Dấu mốc lớn nhất trong những năm tháng quân ngũ của ông Lê Xuân Vượng là Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Mùa xuân năm 1975, chiến trường miền Nam chuyển sang giai đoạn quyết định. Các lực lượng quân giải phóng tiến về Sài Gòn.
Trong dòng chảy lịch sử ấy, những đơn vị vận tải cũng phải hoạt động với cường độ cao để phục vụ chiến dịch.
Với nhiệm vụ vận tải thương binh, ông Lê Xuân Vượng không trực tiếp đứng trong đội hình tấn công, nhưng công việc của ông gắn chặt với kết quả của chiến trường.
Mỗi thương binh được đưa về an toàn đồng nghĩa với một người lính có thêm cơ hội được cứu chữa.
Mỗi chuyến xe hoàn thành là thêm một phần công việc phía sau chiến trường được bảo đảm.
Những người làm công việc ấy thường không xuất hiện trong những hình ảnh hào hùng nhất của chiến thắng. Họ ở phía sau, giữa những con đường đầy dấu vết chiến tranh, lặng lẽ thực hiện phần việc của mình.
Nhưng chính những công việc thầm lặng ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh chung.
Những ngày tháng không thể quên
Chiến trường là nơi con người phải đối diện với rất nhiều cảm xúc.
Có những lúc căng thẳng vì nhiệm vụ. Có những lúc mệt mỏi sau những hành trình dài. Có những khoảnh khắc người lính chứng kiến những đồng đội bị thương.
Với người vận tải thương binh, ký ức về chiến tranh có lẽ không chỉ là tiếng súng.
Đó còn là hình ảnh những người đồng đội nằm trên cáng, những chuyến xe vội vã, những đoạn đường phải vượt qua trong điều kiện khó khăn và những lần đưa thương binh đến nơi cứu chữa.
Có thể nhiều năm đã trôi qua, nhưng những ký ức ấy vẫn là một phần không thể tách rời trong cuộc đời người lính.
Bởi những người được ông đưa đi không phải những con số.
Họ là những người đồng đội đã cùng ông khoác áo lính, cùng chia sẻ một nhiệm vụ và cùng chiến đấu vì một mục tiêu chung.
Sau ngày đất nước thống nhất
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, miền Nam được giải phóng, đất nước thống nhất.
Những người lính đã đi qua cuộc chiến bước vào một chặng đường mới.
Ông Lê Xuân Vượng vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội sau ngày chiến thắng.
Đến tháng 7 năm 1981, ông xuất ngũ, khép lại hơn 6 năm gắn bó với màu áo lính.
Từ chiến trường trở về quê hương Khang Thái, Sầm Sơn, cuộc sống của ông trở lại với những điều bình dị.
Nhưng những năm tháng tại Nhơn Trạch, Long Thành, Thành Tuy Hạ, Cát Lái vẫn ở lại trong ký ức.
Những địa danh ấy không chỉ là những cái tên trên bản đồ. Đối với ông, đó là nơi từng có những chuyến xe, những người đồng đội và một phần tuổi trẻ.
Những chuyến xe không được phép dừng lại
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Xuân Vượng là câu chuyện về một nhiệm vụ ít được nhắc đến nhưng có ý nghĩa rất lớn trong chiến tranh.
Ông không trực tiếp cầm súng xông lên phía trước.
Ông làm một công việc khác:
Đưa những người lính bị thương trở về.
Giữa chiến trường, khi tiếng súng còn vang lên, một chiếc xe vận tải thương binh có thể là con đường nối một người lính với cơ hội sống.
Vì thế, mỗi chuyến xe đều mang một ý nghĩa đặc biệt.
Từ Khang Thái, Sầm Sơn, ông đã lên đường vào ngày 20 tháng 2 năm 1975. Chỉ hơn hai tháng sau, ông cùng đồng đội bước vào những ngày lịch sử của Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Ông đã đi qua những địa bàn như Nhơn Trạch, Long Thành, Thành Tuy Hạ và Cát Lái, thực hiện nhiệm vụ của mình trong thời khắc quyết định của cuộc chiến.
Ngày hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Những con đường năm xưa đã thay đổi. Những chiếc xe vận tải năm nào cũng chỉ còn trong ký ức.
Nhưng câu chuyện về những người lính vận tải thương binh vẫn đáng được nhắc lại.
Bởi trong chiến tranh, có những người góp phần làm nên chiến thắng bằng cách tiến về phía trước, và cũng có những người góp phần giữ lại sự sống bằng cách đưa đồng đội trở về.
Ông Lê Xuân Vượng là một trong những người như thế.
Một người lính vận tải. Một người đồng đội. Một người đã dành những năm tháng tuổi trẻ để thực hiện những chuyến xe giữa chiến trường — những chuyến xe đưa những người lính trở về từ nơi khói lửa.



