Những chuyến xe giữa mưa bom, bão lửa
CCB Vũ Văn Huy, sinh năm 1952, là một trong những người lính từng trực tiếp làm nhiệm vụ lái xe, vận chuyển tên lửa trong những ngày tháng chiến đấu ác liệt cuối năm 1972.
Những chuyến xe giữa mưa bom, bão lửa
CCB Vũ Văn Huy, sinh năm 1952, là một trong những người lính từng trực tiếp làm nhiệm vụ lái xe, vận chuyển tên lửa trong những ngày tháng chiến đấu ác liệt cuối năm 1972.
Khi nhắc lại ký ức về 12 ngày đêm Hà Nội, ông Huy vẫn nhớ như in những đêm trời Hà Nội rung chuyển bởi tiếng bom, tiếng pháo phòng không và tiếng máy bay địch.
Trong những ngày ấy, nhiệm vụ của người lính lái xe vận chuyển tên lửa đặc biệt nguy hiểm. Những quả đạn tên lửa là vũ khí quan trọng để các đơn vị phòng không đánh trả máy bay địch. Muốn trận địa có đủ đạn để chiến đấu, phải có những chuyến xe liên tục vận chuyển từ nơi tập kết đến các trận địa.
Và những người lái xe như ông Huy chính là những người thực hiện nhiệm vụ ấy.
“Phía trước là trận địa, phía sau là quê hương”
Mỗi chuyến xe xuất phát trong đêm.
Đèn xe thường phải hạn chế để tránh bị phát hiện. Người lái xe vừa phải điều khiển phương tiện thật nhanh, vừa phải quan sát đường sá, tránh hố bom và những khu vực đang bị đánh phá.
Có những lúc tiếng còi báo động vang lên.
Bầu trời đỏ rực bởi ánh lửa.
Bom nổ ở phía xa, đất đá rung chuyển dưới bánh xe.
Nhưng những chuyến xe vẫn phải tiếp tục.
Ông Huy kể rằng, khi ấy người lính không có nhiều thời gian để nghĩ đến sự sống và cái chết. Điều duy nhất họ nghĩ đến là đưa hàng đến nơi cần thiết.
Tên lửa phải được đưa đến trận địa.
Bởi phía trước là những người lính phòng không đang ngày đêm chiến đấu bảo vệ bầu trời Thủ đô.
Có những chuyến xe vừa rời khỏi điểm tập kết thì máy bay địch xuất hiện.
Có những cung đường bị bom đánh phá phải đi vòng.
Có khi xe vừa dừng lại để tránh bom, tiếng báo động vừa dứt, người lính lại lập tức tiếp tục hành trình.
Những đêm Hà Nội không ngủ
Trong ký ức của ông Huy, điều đáng nhớ nhất của 12 ngày đêm không chỉ là tiếng bom.
Đó còn là tinh thần chiến đấu và sự đoàn kết của quân dân Hà Nội.
Những người lính lái xe, bộ đội phòng không, công binh, dân quân tự vệ và nhân dân cùng nhau làm nhiệm vụ.
Có người vận chuyển đạn.
Có người sửa đường.
Có người cứu thương.
Có người lao ra giữa những đống đổ nát để cứu người.
Tất cả cùng hướng về một mục tiêu: giữ vững bầu trời Hà Nội.
Trong những chuyến vận chuyển, ông Huy từng chứng kiến những mất mát của đồng đội. Có những người đã lên đường nhưng không bao giờ trở về.
Họ hy sinh trên những cung đường vận chuyển, tại các trận địa hoặc giữa những trận bom khốc liệt.
Những người còn sống tiếp tục lên đường.
Bởi ai cũng hiểu rằng, phía sau mình là Thủ đô, là gia đình, là quê hương và là hàng triệu người dân đang mong chờ ngày đất nước bình yên.
Ký ức không thể nào quên
Sau khi chiến tranh kết thúc, ông Vũ Văn Huy trở về với cuộc sống đời thường.
Những chuyến xe chở tên lửa năm nào chỉ còn lại trong ký ức.
Nhưng mỗi khi tháng 12 về, ký ức về 12 ngày đêm Hà Nội lại trở về trong tâm trí người cựu chiến binh.
Ông nhớ tiếng động cơ xe giữa đêm.
Nhớ những con đường đầy hố bom.
Nhớ ánh lửa đỏ rực trên bầu trời.
Và nhớ những người đồng đội đã cùng mình đi qua những ngày tháng sinh tử.
Ông tâm sự:
“Ngày ấy chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng còn người còn xe thì còn phải đi. Đưa được tên lửa đến trận địa là góp thêm một phần sức mình để bảo vệ Hà Nội. Bây giờ đất nước hòa bình rồi, chúng tôi chỉ mong thế hệ trẻ hiểu được giá trị của những ngày bình yên hôm nay.”
Hoa lửa giữa lòng Thủ đô
12 ngày đêm tháng 12 năm 1972 đã trở thành một dấu son trong lịch sử bảo vệ bầu trời Hà Nội.
Trong chiến công ấy có những người lính trực tiếp chiến đấu trên trận địa, nhưng cũng có những người âm thầm làm nhiệm vụ phía sau.
Những người lính lái xe vận chuyển tên lửa như CCB Vũ Văn Huy chính là những “mạch máu” đưa sức mạnh chiến đấu đến các trận địa.
Họ không đứng trên bục cao để được gọi tên.
Họ chỉ lặng lẽ lên xe, vượt qua bom đạn và trở về khi nhiệm vụ hoàn thành.
Có người may mắn trở về.
Có người mãi mãi nằm lại.
Nhưng tất cả đều góp phần viết nên câu chuyện của một thế hệ đã sống và chiến đấu vì Tổ quốc.
“Hoa lửa” của CCB Vũ Văn Huy không chỉ là câu chuyện về những chuyến xe trong đêm, mà còn là câu chuyện về lòng dũng cảm, trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của những người lính đã góp phần giữ bình yên cho bầu trời Hà Nội.
Hà Nội năm ấy có những đêm không ngủ.
Và trong những đêm đỏ lửa ấy, có những người lính lái xe vẫn âm thầm đưa tên lửa vượt qua bom đạn để tiếp sức cho trận địa.
Những chuyến xe đã đi qua chiến tranh, nhưng ký ức về họ sẽ còn mãi với thời gian.


