Bài viết

Những chuyến xe không kính

Lào Cai21/05/2026vừ a thừa (xã Chiềng Ken)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những chuyến xe không kính Trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy, có những chiếc xe tải quân sự lao đi giữa mưa bom bão đạn với thân xe đầy vết đạn cày xước, cửa méo mó, kính chắn gió vỡ tan sau những trận oanh tạc. Người lính lái xe gọi vui đó là những “chiếc xe không kính”. Chiếc xe của anh Bình cũng như thế. Sau một trận bom dữ dội, toàn bộ kính trước đã bị sức ép thổi bay. Gió rừng tạt thẳng vào mặt, bụi đỏ phủ kín tóc tai, quần áo. Mỗi lần xe tăng tốc, đất đá lại quất rát cả da mặt. Nhưng chuyến hàng vẫn phải tiếp tục, bởi phía trước chiến trường đang chờ đạn dược và lương thực. Ngồi sau vô lăng, anh Bình vừa lái vừa cười:
– Xe không có kính càng dễ ngắm trời Trường Sơn! Người đồng đội bên cạnh phủi bụi trên vai áo:
– Với cả dễ thấy máy bay địch hơn! Cả hai bật cười giữa tiếng động cơ gầm vang. Ban ngày chạy dưới mưa bom, ban đêm họ tranh thủ ngụy trang xe dưới tán cây rừng. Có hôm vừa dựng bếp nấu cơm thì còi báo động vang lên, tất cả lại lao đi cứu xe, cứu hàng. Một lần, đoàn xe bị phục kích giữa ngầm đá. Bom nổ liên tiếp khiến đất đá văng mù trời. Một chiếc xe phía trước trúng bom, bốc cháy dữ dội. Không kịp nghĩ ngợi, anh Bình cùng đồng đội lao tới kéo những thùng đạn còn nguyên ra khỏi ngọn lửa. Khói bom cay xè mắt, sức nóng hầm hập phả vào mặt. Nhưng khi chuyến hàng cuối cùng được chuyển an toàn sang xe khác, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Đêm ấy, bên bếp lửa ven rừng, những người lính lái xe lại ngồi cạnh nhau. Khuôn mặt ai cũng lấm lem bụi đỏ Trường Sơn, tóc cháy nắng, đôi bàn tay chai sạn vì vô lăng. Một chiến sĩ trẻ nhìn chiếc xe không kính rồi nói:
– Mai lại đi nữa hả anh? Anh Bình gật đầu:
– Còn hàng là còn đi. Xe có thể hỏng, nhưng đường ra mặt trận thì không được phép tắc. Câu nói giản dị ấy khiến mọi người lặng đi. Những chuyến xe không kính năm xưa đã vượt qua bom đạn để nối liền hậu phương với tiền tuyến. Người lính lái xe Trường Sơn không chỉ chở hàng hóa, vũ khí, mà còn chở theo niềm tin chiến thắng và khát vọng hòa bình của cả dân tộc. Ngày nay, hình ảnh “xe không kính” đã trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến – gan dạ, lạc quan và đầy tinh thần cống hiến. Dẫu thời gian qua đi, những bánh xe năm ấy dường như vẫn còn lăn mãi trên con đường lịch sử của dân tộc, mang theo ngọn “Hoa lửa” không bao giờ tắt trong trái tim các thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn