Bài viết

Những chuyến xe trên tuyến đường Trường Sơn

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn những năm chiến tranh không có khái niệm “yên tĩnh”. Đêm xuống, rừng núi không ngủ mà chỉ lặng đi một cách căng thẳng, như đang nín thở chờ đợi.

Trên tuyến đường huyết mạch chi viện cho tiền tuyến, những đoàn xe nối đuôi nhau, chở theo đạn dược, lương thực, thuốc men. Mỗi chiếc xe không chỉ là phương tiện vận tải, mà là một phần sống còn của cả chiến trường.

Người lái xe trẻ tuổi siết chặt vô lăng. Trước mặt anh là con đường mờ tối, chỉ thấy lờ mờ nhờ ánh đèn được che kín. Bất cứ lúc nào, bom có thể rơi xuống. Nhưng anh vẫn phải đi, vì phía trước là những đơn vị đang chờ tiếp tế.

Một tiếng “ầm” vang lên từ xa. Đất rung nhẹ. Anh phanh gấp. Phía trước, một đoạn đường đã bị đánh sập, hố bom sâu hoắm chắn ngang.

Không ai nói gì lâu. Rồi từng người một nhảy xuống xe.

“Phải mở đường ngay, xe sau còn đang tới,” tiếng ai đó khẽ nói.

Những thanh niên xung phong lập tức lao vào công việc. Người xúc đất, người kéo đá, người chạy đi tìm vật liệu tạm. Mồ hôi trộn với bụi đỏ, bám đầy áo quần. Trong ánh sáng leo lét của đèn pin bọc vải, mọi thứ chỉ hiện lên chập chờn như những bóng người không rõ mặt.

Ở một góc đường, người lái xe cũng không đứng yên. Anh cùng phụ xe xúc từng xẻng đất, đẩy từng bao cát lấp vào hố bom. Tay anh run vì mệt, nhưng không dừng lại. Phía sau lưng, tiếng động cơ xe khác đã bắt đầu vọng tới – không thể để cả đoàn bị chặn lại.

Bất chợt, một tiếng máy bay gầm xa xa. Tất cả khựng lại trong tích tắc. Nhưng chỉ vài giây sau, công việc lại tiếp tục, nhanh hơn, gấp hơn, như đang chạy đua với thời gian.

Khi mặt đường tạm thời được san phẳng, một người hét khẽ:
“Cho xe qua!”

Chiếc xe đầu tiên nổ máy. Bánh xe lăn qua đoạn đường vừa được vá trong đêm, lắc lư nhưng không dừng lại. Rồi chiếc thứ hai, thứ ba… cả đoàn xe lại tiếp tục hành trình, nối dài trong bóng tối của rừng già.

Người lái xe nhìn theo đoàn xe phía trước, rồi khẽ siết vô lăng, tiếp tục tiến lên. Phía sau anh, những bàn tay vẫn đang tiếp tục vá nốt những vết thương còn lại của con đường.

Đêm Trường Sơn lại chìm vào bóng tối. Nhưng trong bóng tối ấy, mạch sống của tiền tuyến vẫn được giữ lại – bằng mồ hôi, sự gan dạ, và cả những hy sinh thầm lặng của những con người không tên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn