Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những chuyến xe vận tải đạn giữa mưa bom, lửa đạn

Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ từ nhiều đơn vị được điều động lên tuyến đầu làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc. Bên cạnh những người trực tiếp cầm súng chiến đấu còn có những chiến sĩ làm nhiệm vụ vận tải, ngày đêm đưa đạn dược, vũ khí, lương thực và quân trang đến các đơn vị phía trước.

Lào Cai18/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những chuyến xe vận tải đạn giữa mưa bom, lửa đạn

Cựu chiến binh: Hoàng Văn Bình
Sinh năm: 1956
Quê quán: Thôn Bẻ, xã Chiềng Ken, tỉnh Lào Cai
Đơn vị: Đại đội 3, Tiểu đoàn vận tải, Trung đoàn 754
Nhiệm vụ: Vận chuyển đạn dược, vũ khí và vật chất hậu cần phục vụ chiến đấu
Thời gian tham gia: Năm 1979
Chiến trường: Biên giới phía Bắc, khu vực Lào Cai – Hoàng Liên Sơn.

Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ từ nhiều đơn vị được điều động lên tuyến đầu làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc. Bên cạnh những người trực tiếp cầm súng chiến đấu còn có những chiến sĩ làm nhiệm vụ vận tải, ngày đêm đưa đạn dược, vũ khí, lương thực và quân trang đến các đơn vị phía trước.

CCB Hoàng Văn Bình, người con của thôn Bẻ, xã Chiềng Ken, là một trong những người lính từng trải qua những tháng ngày đầy gian khổ ấy.

Những chuyến xe hướng về phía trước

Sinh năm 1956, ông Hoàng Văn Bình nhập ngũ khi tuổi đời còn trẻ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Đại đội 3, Tiểu đoàn vận tải, Trung đoàn 754, làm nhiệm vụ vận chuyển phục vụ chiến đấu.

Khi tình hình biên giới diễn biến căng thẳng, nhiệm vụ của đơn vị trở nên đặc biệt khẩn trương. Những chuyến xe phải liên tục hoạt động, đưa đạn dược và các loại vật chất cần thiết đến các đơn vị đang làm nhiệm vụ trên tuyến trước.

Đối với người lính vận tải, mỗi chuyến đi đều có thể gặp nguy hiểm. Đường núi quanh co, nhiều đoạn hẹp và dốc; phía trước là chiến trường, phía sau là những kho hàng đang chờ được vận chuyển.

Ông Bình cùng đồng đội luôn xác định: đạn dược phải đến được trận địa thì người lính phía trước mới có điều kiện hoàn thành nhiệm vụ.

Vận chuyển đạn giữa lửa đạn

Những ngày chiến sự căng thẳng, tiếng pháo và tiếng súng thường xuyên vọng về. Các chiến sĩ vận tải phải tranh thủ từng khoảng thời gian để đưa hàng đến nơi quy định.

Có những chuyến xe xuất phát trong đêm. Đường tối, địa hình hiểm trở, nhưng mọi người vẫn động viên nhau cố gắng.

Xe chở đạn phải được bảo đảm an toàn tuyệt đối. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Vì vậy, từng hòm đạn được kiểm tra, sắp xếp cẩn thận trước khi lên đường.

Khi đến những khu vực nguy hiểm, anh em phải hết sức cảnh giác. Nếu tuyến đường bị pháo kích hoặc có nguy cơ bị đánh phá, đoàn xe phải tìm vị trí an toàn, chờ thời cơ rồi tiếp tục hành quân.

Gian khổ nhưng không lùi bước

Ông Bình nhớ nhất là những ngày đường sá khó khăn, thời tiết khắc nghiệt. Có hôm trời mưa, đường trơn, xe không thể đi nhanh. Anh em phải xuống xe, cùng nhau khắc phục đường, đẩy xe vượt qua những đoạn lầy lội.

Có khi xe gặp sự cố giữa đường, cả tổ phải sửa chữa ngay trong đêm để kịp thời gian.

Mệt mỏi, thiếu ngủ, nhưng không ai than phiền. Mọi người chỉ nghĩ đến nhiệm vụ và những người đồng đội đang chờ đạn ở phía trước.

Chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn động viên lớn nhất.

Một người mệt, người khác giúp sức. Một chiếc xe gặp trục trặc, những xe phía sau dừng lại hỗ trợ. Tất cả cùng chung một suy nghĩ: đã nhận nhiệm vụ thì phải hoàn thành.

Ký ức về những người đồng đội

Chiến tranh luôn để lại những mất mát. Trong ký ức của ông Bình, có những người đồng đội đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.

Họ có thể là những người lính trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu, cũng có thể là những chiến sĩ vận tải, hậu cần âm thầm đưa hàng hóa ra trận.

Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp trở về thăm gia đình.

Những người còn sống tiếp tục công việc. Những chuyến xe vẫn nối nhau hướng về phía trước.

Bởi họ hiểu rằng phía sau mỗi chuyến xe là niềm tin của đồng đội, của gia đình và của quê hương gửi gắm.

Trở về sau những tháng ngày biên giới

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Hoàng Văn Bình trở về quê hương Chiềng Ken. Rời quân ngũ, ông tiếp tục lao động sản xuất, chăm lo gia đình và tham gia các hoạt động tại địa phương.

Những năm tháng chiến đấu năm 1979 đã trở thành một phần ký ức sâu sắc trong cuộc đời ông.

Mỗi khi nhớ về chiến trường, ông vẫn nhớ những chuyến xe chở đạn, những đêm hành quân, những người đồng đội cùng vào sinh ra tử.

Ông cho rằng mình may mắn vì đã trở về. Còn với những đồng đội đã hy sinh, ký ức và lòng biết ơn sẽ còn mãi.

Lời nhắn gửi thế hệ trẻ

Từ những trải nghiệm của mình, ông Bình luôn nhắc nhở con cháu và thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình.

“Ngày chúng tôi còn trẻ, chỉ mong giữ được từng tấc đất biên cương, hoàn thành nhiệm vụ để đồng đội yên tâm chiến đấu. Hôm nay các cháu được sống trong hòa bình thì phải biết giữ gìn, học tập, lao động và góp sức xây dựng quê hương.”

Đó là lời nhắn giản dị của một người lính từng đi qua chiến tranh.

Những chuyến xe còn mãi trong ký ức

Chiến tranh biên giới năm 1979 đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên trong tâm trí những người lính năm xưa.

Những người vận tải đạn không trực tiếp đứng trên tuyến đầu, nhưng họ là một mắt xích quan trọng của chiến trường. Mỗi chuyến xe vượt qua bom đạn là một lần góp sức bảo vệ biên cương.

Hòm đạn trên xe, mồ hôi trên những cung đường và tình đồng đội trong những ngày gian khổ đã tạo nên một phần ký ức không thể phai mờ của thế hệ người lính biên giới.

Câu chuyện của CCB Hoàng Văn Bình là câu chuyện về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình đồng chí của những người lính vận tải năm 1979.

Hôm nay, khi quê hương thanh bình, những chuyến xe chở đạn năm nào đã trở thành ký ức. Nhưng những người lính từng đi qua lửa đạn vẫn là những nhân chứng sống nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: mỗi tấc đất bình yên hôm nay đều được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và tuổi xuân của các thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn