NHỮNG CHUYẾN XE VẬN TẢI GIỮA ĐƯỜNG NÚI
Trong thời gian làm nhiệm vụ tại biên giới phía Bắc, bác Nguyễn Văn Lộc tham gia công tác vận tải phục vụ đơn vị qua nhiều tuyến đường đồi núi hiểm trở. Những chuyến xe chở hàng hóa, lương thực và vật tư luôn đòi hỏi sự cẩn trọng, kiên trì và tinh thần trách nhiệm cao. Ký ức về những cung đường năm ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí bác.
Người viết nhận ra rằng phía sau mỗi nhiệm vụ nơi chiến trường là rất nhiều công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Đối với bác Nguyễn Văn Lộc, những chuyến xe vận tải giữa đường núi là ký ức không thể quên. “Hồi đó đường khó đi lắm,” bác kể chậm rãi. Do địa hình vùng biên giới chủ yếu là đồi núi nên việc vận chuyển hàng hóa gặp rất nhiều khó khăn. “Nhiều đoạn toàn đá với bùn,” bác nói. Người viết hình dung những chiếc xe quân sự chậm rãi vượt qua các con đường quanh co giữa núi rừng. “Đi phải rất cẩn thận,” bác nhớ lại. Nhiệm vụ của bác và đồng đội là vận chuyển lương thực, vật tư và nhu yếu phẩm đến các điểm đóng quân. “Xe phải chạy liên tục,” bác kể. Có những chuyến đi kéo dài từ sáng sớm đến tận đêm khuya mới hoàn thành. “Đi suốt cả ngày,” bác nói. Người viết cảm nhận rõ sự vất vả của những người lính vận tải nơi tuyến đầu. Đặc biệt vào mùa mưa, đường núi trở nên trơn trượt và nguy hiểm hơn rất nhiều. “Có hôm xe sa lầy,” bác kể. Mỗi khi gặp khó khăn, cả tổ lại cùng nhau hỗ trợ đẩy xe hoặc sửa chữa tạm thời để tiếp tục hành trình. “Không ai bỏ cuộc,” bác cười nhẹ. Điều khiến bác nhớ nhất là tinh thần đoàn kết giữa anh em trong đơn vị. “Ai cũng giúp nhau,” bác nói. Dù mệt mỏi nhưng mọi người luôn động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. “Chỉ mong hàng đến kịp,” bác kể. Người viết nhận ra rằng sự âm thầm của những người lính vận tải đã góp phần rất lớn vào hoạt động của đơn vị nơi chiến trường. Có một lần xe gặp sự cố giữa đoạn đường dốc trong lúc trời gần tối. “Ai cũng lo,” bác nhớ lại. Sau nhiều giờ sửa chữa và phối hợp xử lý, chuyến hàng cuối cùng vẫn được đưa đến nơi an toàn. “Lúc đó nhẹ cả người,” bác cười. Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi lần đi qua những con đường đồi núi, bác lại nhớ về thời quân ngũ năm xưa. “Nhìn đường núi là nhớ ngay,” bác nói. Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, ký ức về những chuyến xe vận tải vẫn luôn được bác trân trọng. “Đó là quãng đời rất đáng nhớ,” bác kể chậm rãi. Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như nhịp ký ức của những năm tháng hoa lửa. Cuối câu chuyện, bác Nguyễn Văn Lộc nhẹ nhàng nói: “Người lính vận tải phải kiên trì và trách nhiệm vì phía sau là nhiệm vụ của cả đơn vị.”



