Những Chuyến Xuồng Về 6 Biển
Năm 1966, trong những trận càn khốc liệt, lực lượng du kích mỏng manh chỉ vỏn vẹn ba bốn người của ông Lâm Phương Thà phải bám trụ qua ngày trong những căn hầm bí mật. Nén lại tiếng súng để bảo toàn lực lượng trước kẻ thù đông đảo, họ kiên trì quan sát rồi dùng đường bộ để cấp báo tin tức cho bộ đội. Nhưng bi thương và thiêng liêng hơn cả là sứ mệnh đưa tiễn những đồng chí, cán bộ đã ngã xuống. Ông Thà cùng Đại đội trưởng và hai người lính đã nhận trọng trách dẫn đường, chèo xuồng đưa thi hài các anh về 6 Biển. Mỗi chuyến xuồng lặng lẽ ấy chỉ chở đúng một người, đong đầy nước mắt nghẹn ngào và nghĩa tình đồng đội sâu nặng. Giữa vòng vây súng đạn ngút ngàn, những chuyến xuồng đưa tiễn ấy chính là bản trường ca bi tráng và xúc động nhất về đạo lý trọn vẹn nghĩa tình của người lính thời hoa lửa.

Năm 1966, chiến tranh ác liệt phủ trùm lên từng tấc đất quê hương, ông Lâm Phương Thà khi ấy khoác áo du kích, cùng đồng đội đối mặt với muôn vàn thử thách ngặt nghèo. Khi những trận càn quét điên cuồng của giặc đổ xuống, lực lượng ta mỏng manh, chỉ vỏn vẹn ba bốn người, đành phải tạm lánh vào những căn hầm bí mật để bảo toàn lực lượng trước biển người áp đảo của quân thù.
Dưới lòng hầm tối tăm và ngột ngạt, sự kiên nhẫn và gan góc của người lính được thử thách đến tột cùng. Khi tiếng súng lắng xuống, giặc tạm lui, anh em lại cẩn trọng trồi lên mặt đất. Biết lực lượng quá chênh lệch, họ nén lòng không dám nổ súng đánh trả để tránh bứt dây động rừng, mà kiên trì bám sát tình hình, dùng đường bộ để truyền tin cấp báo cho các anh bộ đội chủ lực.
Nhưng đau đớn nhất trong những năm tháng hào hùng ấy chính là sự hy sinh. Có những người đồng đội, người cán bộ đã ngã xuống trong khói lửa. Giữa lúc hiểm nguy bủa vây, chính ông Lâm Phương Thà lại gánh vác một trọng nhiệm thiêng liêng và nặng nhọc nhất: đưa các anh về nơi an nghỉ cuối cùng.
Ông cùng Đại đội trưởng và hai người lính nữa nhận nhiệm vụ dẫn đường, chèo xuồng ngược dòng đưa thi hài cán bộ hướng về 6 Biển. Mỗi chuyến đi là một sự nghẹn ngào, một cuộc hành trình lặng thầm chở nặng nghĩa tình đồng đội. Điểm đặc biệt và ám ảnh nhất của những chuyến xuồng ấy là mỗi một chiếc xuồng chỉ dám chôn cất và đưa tiễn một người, đẵm mình trong sự cẩn trọng tuyệt đối để giữ vẹn tròn sự tôn nghiêm cho người đã khuất giữa vòng vây kẻ thù.
Những giọt nước mắt nuốt ngược vào trong, những bước chân lầm lũi trong đêm và những chuyến xuồng đưa tiễn đồng đội của ông Thà đã khắc họa nên một nốt trầm bi tráng, thấm đẫm tình người trong khúc tráng ca thời hoa lửa.



