Cựu chiến binh

Những cô gái đất Cảng "tay búa, tay súng".

Trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh tại Hạ Lý, phường Hồng Bàng, bà Minh vẫn thường ngồi nhìn ra dòng sông Tam Bạc. Với bà, dòng sông không chỉ chở nước mà còn chở cả một thời thanh xuân rực lửa mười tám, đôi mươi của những cô gái đất Cảng "tay búa, tay súng"

Hải Phòng28/02/2026Quỳnh Anh (Phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh tại Hạ Lý, phường Hồng Bàng, bà Minh vẫn thường ngồi nhìn ra dòng sông Tam Bạc. Với bà, dòng sông không chỉ chở nước mà còn chở cả một thời thanh xuân rực lửa mười tám, đôi mươi của những cô gái đất Cảng "tay búa, tay súng". Tháng 12 năm 1972, khi cả thành phố Hải Phòng oằn mình dưới những đợt rải thảm bom B-52, khu vực phường Hồng Bàng – trái tim của thành phố với Cảng Hải Phòng, cầu Hạ Lý và Ga Hải Phòng – trở thành mục tiêu hủy diệt. ​Bà Minh khi ấy mới 19 tuổi. Nhiệm vụ của đơn vị bà là bám trụ các trọng điểm giao thông, san lấp hố bom và tiếp ứng cho các đơn vị pháo cao xạ ngay sau mỗi đợt oanh kích. "Lúc đó chẳng ai biết sợ là gì," bà nhớ lại. "Tiếng còi báo động vừa dứt trên nóc Nhà hát Lớn, khói bom còn chưa tan, chúng tôi đã vác cuốc, vác xẻng lao ra đường." Đêm 16/12/1972, một trận bom tọa độ trút xuống khu vực Hạ Lý. Cầu Hạ Lý bị trúng đạn, khói lửa ngùn ngụt che khuất cả ánh trăng. Giữa lúc ấy, một đoàn xe vận tải chở nhu yếu phẩm từ Cảng về phía Nam bị kẹt lại ngay đầu cầu. ​Bà Minh cùng đồng đội không quản nguy hiểm, dùng vai để khuân vác những kiện hàng, dùng sức trẻ để san lấp nhanh những hố bom còn bốc mùi thuốc súng khét lẹt. "Có những lúc bom nổ gần đến mức đất đá phủ kín cả người," bà kể, "nhưng hễ nghe thấy tiếng xe nổ máy, thấy đường thông là anh chị em lại hò reo như bắt được vàng." ​Giữa cái chết cận kề, họ vẫn giữ một sự lãng mạn lạ lùng. Bà Minh kể về chiếc kẹp tóc bằng nhôm máy bay hay những bài hát vang lên át tiếng máy bay gầm rú. Với các cô gái thanh niên xung phong Hồng Bàng ngày ấy, mỗi hố bom được lấp, mỗi mét đường được thông chính là một "đóa hoa lửa" dâng tặng cho thành phố. Chiến tranh đi qua, bà Minh trở về với cuộc đời thường, sống giản dị giữa đất phường Hồng Bàng – nơi bà đã từng dùng cả máu và mồ hôi để bảo vệ. Mỗi mùa phượng nở đỏ rực đường phố Hải Phòng, bà lại nhớ về màu đỏ của khói lửa năm 1972. ​Bà thường dặn dò các cháu trong xóm: ​"Hồng Bàng mình giờ đẹp lắm, nhà cao tầng mọc lên, phố đi bộ sầm uất. Nhưng các cháu hãy nhớ, dưới lớp nhựa đường êm ru này là xương máu và khát vọng của một thời tuổi trẻ không bao giờ tắt."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn