Những cô gái dưới ánh đèn dầu
Trong những đêm chiến tranh, giữa tiếng bom và ánh sáng chớp lóe, những nữ thanh niên xung phong vẫn ngồi bên nhau dưới ngọn đèn dầu. Họ vá áo, viết thư và động viên nhau. Những tình bạn ấy trở thành ký ức đẹp nhất trong tuổi trẻ của bà Thanh.
Chiến tranh thường được nhớ bằng tiếng bom, tiếng súng và những trận đánh. Nhưng với bà Vũ Thị Thanh, ký ức đẹp nhất lại là những buổi tối bình yên hiếm hoi bên các đồng đội nữ.
Sau ngày gia nhập thanh niên xung phong, bà cùng nhiều cô gái trẻ sống và làm việc trong điều kiện thiếu thốn. Có khi cả nhóm chỉ có một ngọn đèn dầu. Mọi người tranh thủ vá lại quần áo, viết thư về nhà hoặc kể cho nhau nghe chuyện quê hương.
Một cô gái quê Nam Định thường kể chuyện cánh đồng lúa. Người khác nhớ Hải Phòng, nhớ những con phố đông người và tiếng còi tàu. Những câu chuyện bình dị ấy khiến họ tạm quên rằng mình đang ở giữa chiến trường.
Rồi tiếng máy bay lại vang lên. Tất cả lập tức tắt đèn, rời khỏi nơi trú và sẵn sàng làm nhiệm vụ.
Có người không trở về sau một đêm như thế.
Bà Thanh nói chính vì mất mát nên những tình bạn ngày ấy càng trở nên quý giá. Người còn sống luôn cảm thấy mình mang một món nợ với người đã hy sinh.
Nhiều năm sau chiến tranh, bà vẫn tìm gặp những đồng đội cũ. Mỗi cuộc gặp đều có tiếng cười, nước mắt và những câu chuyện tưởng đã quên nhưng hóa ra chưa bao giờ mất.
Với bà, đó là “một phần tuổi trẻ không thể mua lại bằng bất cứ điều gì”.



