NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG TRỞ VỀ
Ngã ba Đồng Lộc từng là một trong những trọng điểm giao thông khốc liệt của cuộc chiến tranh phá hoại. Tại đây, những cô gái thanh niên xung phong ngày đêm làm nhiệm vụ giữ đường, giữ mạch giao thông ra tiền tuyến.
Trong số đó có Dương Thị Xuân.
Sinh năm 1949 tại Tùng Ảnh, Đức Thọ, Hà Tĩnh, Xuân xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo. Khi mới 18 tuổi, cô xin gia nhập thanh niên xung phong.
Xuân trở thành thành viên của Tiểu đội 4, Đại đội 552.
Công việc của họ là san lấp hố bom, sửa đường và bảo đảm giao thông. Mỗi khi máy bay địch xuất hiện, họ phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Nhưng khi bom ngừng, họ lại bước ra mặt đường.
Những cô gái ấy đã biến những chiếc xẻng, chiếc cuốc thành vũ khí để giữ thông tuyến đường.
Ngày 24/7/1968, một trận bom vừa kết thúc. Mười cô gái nhận lệnh ra san lấp hố bom.
Không ai biết đó sẽ là lần cuối cùng họ bước ra mặt đường.
Khi các cô vừa hoàn thành nhiệm vụ, máy bay Mỹ quay lại. Năm quả bom trút xuống vị trí tiểu đội.
Mười cô gái hy sinh.
Dương Thị Xuân mới 19 tuổi.
Họ đã không trở về với gia đình, nhưng sự hy sinh của họ đã góp phần giữ cho những đoàn xe tiếp tục đi qua Đồng Lộc, mang sức người, sức của từ hậu phương vào chiến trường.



