Cựu Thanh niên xung phong

Những cô gái mở đường giữa mưa bom – Thanh niên xung phong Trường Sơn

Những năm 1965–1972, khi tuyến đường Trường Sơn trở thành huyết mạch chi viện cho miền Nam, nơi đây cũng trở thành một trong những “tọa độ lửa” ác liệt nhất.

Hải Phòng15/04/2026Đoàn xã Vĩnh Lại (Đoàn xã Vĩnh Lại)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những cô gái mở đường giữa mưa bom – Thanh niên xung phong Trường Sơn

Những năm 1965–1972, khi tuyến đường Trường Sơn trở thành huyết mạch chi viện cho miền Nam, nơi đây cũng trở thành một trong những “tọa độ lửa” ác liệt nhất.

Bom rơi không kể ngày đêm.

Có những đoạn đường vừa được san lấp xong, chỉ vài giờ sau đã bị đánh phá tan hoang. Đất đá bị cày xới. Cây rừng đổ gục. Con đường như bị xóa khỏi bản đồ… rồi lại được dựng lên.

Và giữa nơi ấy, có những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi.

Họ là thanh niên xung phong.

Không quân hàm. Không huân chương trên ngực áo. Chỉ có chiếc cuốc, cái xẻng và một ý chí không lùi bước.

Ban ngày, họ ẩn mình trong rừng để tránh máy bay. Đêm xuống, họ ra đường.

Ánh đèn được che kín. Chỉ còn lại ánh trăng mờ và tiếng cuốc, tiếng xẻng vang lên giữa núi rừng. Có khi vừa làm, vừa nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu.

Bom có thể rơi bất cứ lúc nào.

Có những đêm, đất đá còn nóng sau vụ nổ, họ vẫn lao vào san lấp để kịp giờ xe qua. Có người bị thương. Có người ngã xuống. Nhưng con đường thì không được phép tắc.

Một cô gái đã từng nói:
“Tim có thể ngừng đập, nhưng đường không thể tắc.”

Câu nói ấy không phải khẩu hiệu.

Đó là lời thề.

Có những người đã mãi mãi nằm lại bên con đường mình mở. Không bia mộ lớn. Không tên tuổi được nhắc đến nhiều. Nhưng mỗi mét đường hôm nay đều có dấu chân của họ.

Nhờ họ, những đoàn xe vẫn vượt Trường Sơn.

Vũ khí, lương thực, thuốc men… vẫn đến được chiến trường.

Và chiến thắng… đã đến gần hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn