NHỮNG CÔ GÁI MỞ ĐƯỜNG TRÊN TRƯỜNG SƠN
Đêm xuống trên Trường Sơn.
Một tốp thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ mở đường.
Trước mặt họ là một đoạn đường vừa bị bom đánh nát.
Những hố bom lớn nằm nối tiếp nhau.
Không thể chờ sáng.
Đoàn xe đang cần đi qua.
Các cô gái cầm cuốc, xẻng.
Không ai bảo ai, tất cả cùng xuống đường.
Một người xúc đất.
Một người san hố.
Một người đứng cảnh giới.
Tiếng máy bay vẫn vọng từ xa.
Có người hỏi:
“Có sợ không?”
Cô gái trẻ chỉ cười:
“Sợ chứ. Nhưng không làm thì xe không đi được.”
Rồi tất cả lại cúi xuống làm việc.
Đêm ấy, con đường được nối lại.
Những chiếc xe lần lượt đi qua.
Trong ánh đèn mờ, người lái xe nhìn thấy những cô gái đứng bên đường.
Họ vẫy tay.
Những người lính trên xe cũng vẫy lại.
Không ai biết ngày mai con đường này có còn nguyên vẹn hay không.
Nhưng họ biết rằng đêm nay, nhiệm vụ đã hoàn thành.
Có những người không trực tiếp chiến đấu nhưng vẫn góp phần quyết định sự sống còn của chiến trường.
Những cô gái mở đường trên Trường Sơn là những người như thế.



