Những cô gái như em, như cháu mình
Tôi còn nhớ rõ các em ở Tiểu đội 4, Đại đội 552. Mười cô gái, đứa nào cũng trẻ, cũng hay cười.
Có lần tôi hỏi:
“Bom đạn thế này, các em có sợ không?”
Một em cười, nói:
“Sợ chứ anh… nhưng đường chưa thông thì tụi em chưa thể nghỉ.”
Câu nói giản dị mà tôi nhớ suốt đời.
💥 Buổi chiều không bao giờ quên
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968…
Hôm đó trời oi nồng. Bom đã đánh từ sáng đến trưa. Đến chiều, đơn vị lệnh phải ra san lấp gấp để kịp cho xe qua trong đêm.
Tôi đứng cách các em không xa.
Các em vẫn vừa làm vừa nói cười. Không ai nghĩ đó lại là lần cuối…
Bất ngờ, tiếng máy bay gào lên. Chúng tôi hô nhau chạy vào hầm.
Rồi một tiếng nổ dữ dội…
Mặt đất rung chuyển. Đất đá đổ ập xuống.
Khi chúng tôi lao ra đào bới… gọi mãi, gọi mãi…
Không có tiếng trả lời.
Cả mười em… đã nằm lại.
🕊️ Sau mất mát là ý chí không lùi
Đêm đó, chúng tôi lặng đi. Không ai khóc thành tiếng… nhưng ai cũng đau.
Sáng hôm sau, con đường vẫn phải thông.
Chúng tôi lại ra đường. Tay cầm cuốc mà lòng nặng trĩu.
Tôi tự nhủ: phải làm tiếp… cho phần của các em.



