Những có gái thanh niên xung phong
Thời hoa lửa, khi bom đạn cày xới từng tấc đất, có những cô gái tuổi mười tám đôi mươi rời mái nhà, khoác lên mình màu áo xanh thanh niên xung phong. Họ không cầm súng ra trận tuyến như người lính, nhưng lại đứng ở nơi ranh giới giữa sống và chết—những cung đường lửa.
Con đường Trường Sơn năm ấy ngày nào cũng oằn mình dưới bom đạn. Đất đá bị xới tung, hố bom chằng chịt. Nhưng cứ mỗi lần máy bay vừa đi qua, những cô gái lại chạy ào ra, người cầm cuốc, người xẻng, người gùi đất lấp đường. Họ hiểu rõ: con đường thông, xe mới đi, tiền tuyến mới có lương thực và vũ khí.
Trong số họ có Hòa—một cô gái nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn. Hòa hay cười, nụ cười trong veo đến mức ai nhìn cũng thấy nhẹ lòng. Mỗi lần nghỉ tay, cô lại nghêu ngao hát, giọng hát át cả tiếng gió rừng.
“Rồi hòa bình, tớ sẽ về quê trồng hoa,” Hòa nói, mắt sáng lên.
“Trồng cả một đồi, để lúc nào cũng có màu sắc, không còn màu khói nữa.”
Những cô gái khác cười, trêu:
“Nhớ giữ phần cho tụi này nhé!”
Cuộc sống của họ giản dị mà kiên cường. Ban ngày phá bom, san đường. Ban đêm soi đèn dầu vá áo, viết vội vài dòng thư gửi về quê. Có khi thư chưa kịp gửi, người đã lại lên đường.
Một lần, sau trận bom lớn, một quả bom chưa nổ nằm ngay giữa đường. Cả tổ lặng đi. Nếu không xử lý, con đường sẽ tắc. Nếu xử lý… nguy hiểm không thể lường trước.
Hòa bước lên trước.
“Để tớ,” cô nói, giọng bình tĩnh đến lạ.
Các chị em giữ chặt tay cô:
“Nguy hiểm lắm!”
Hòa chỉ cười:
“Nhanh thôi mà. Đường còn phải thông.”
Khoảnh khắc ấy, không ai nói thêm lời nào. Tất cả đứng lùi lại, dõi theo bóng dáng nhỏ bé đang tiến gần quả bom.
Không ai biết chính xác điều gì xảy ra trong tích tắc sau đó. Chỉ biết rằng khi khói bụi tan đi, con đường đã được giải phóng… nhưng Hòa thì không còn nữa.Đêm hôm ấy, lần đầu tiên, những cô gái không ai hát. Họ ngồi bên nhau, lặng im. Trên bầu trời, sao vẫn sáng, nhưng lòng người như thiếu đi một khoảng.Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa lên, họ lại cầm cuốc xẻng ra đường. Có người lau vội nước mắt, có người cắn chặt môi. Nhưng không ai dừng lại.
“Phải làm tiếp,” một chị nói khẽ.
“Vì Hòa, và vì tất cả.”
Năm tháng trôi qua, chiến tranh kết thúc. Những con đường năm xưa giờ đã xanh cây, xe cộ qua lại tấp nập. Người ta đi qua, ít ai biết rằng dưới lớp đất kia là biết bao mồ hôi, nước mắt, và cả tuổi xuân của những cô gái thanh niên xung phong.
“Nhưng họ không mất đi.”
Họ sống trong những con đường không bao giờ tắt, trong màu xanh của đất nước hồi sinh, và trong ký ức của những người còn nhớ về một thời—khi những cô gái trẻ đã dũng cảm viết nên tuổi thanh xuân của mình bằng lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.



