Bài viết

những cô gái thanh niên xung phong

Ninh Bình16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn, Minh đứng trước khu di tích Ngã ba Đồng Lộc. Cậu học sinh lớp 10 đến đây trong chuyến tham quan của trường. Nhìn những hàng thông xanh và con đường phẳng lặng hôm nay, Minh khó có thể tưởng tượng nơi này từng là "tọa độ lửa" khốc liệt nhất một thời.

Trong bảo tàng, ánh mắt Minh dừng lại trước bức ảnh những cô gái thanh niên xung phong tuổi chỉ mười bảy, mười tám, đôi mươi. Họ cười rất tươi.

"Ngày ấy, họ không sợ sao?" Minh tự hỏi.

Người hướng dẫn kể rằng nhiệm vụ của các chị là san lấp hố bom, giữ cho những tuyến đường vận tải luôn thông suốt. Bom vừa nổ xong, họ lại chạy ra mặt đường làm việc. Có khi một ngày phải đối mặt với hàng chục trận oanh tạc.

Minh lặng người.

Ở tuổi ấy, cậu đang lo bài kiểm tra, đang mơ về trường đại học tương lai. Còn các chị lại đối mặt với ranh giới giữa sự sống và cái chết mỗi ngày.

Trước khi rời khu di tích, Minh đọc được một dòng chữ khắc trên bia đá:

"Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù."

Chiều hôm đó, trên đường trở về, Minh không còn nói chuyện hay cười đùa như mọi khi. Trong đầu cậu hiện lên mãi hình ảnh những gương mặt trẻ trung năm xưa.

Đêm ấy, Minh mở cuốn nhật ký của mình và viết:

"Các chị đã sống một thời hoa lửa anh hùng. Các chị không chỉ để lại những con đường được nối liền, mà còn để lại cho thế hệ hôm nay bài học về lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc. Có lẽ anh hùng không phải là người không biết sợ, mà là người dám vượt qua nỗi sợ vì điều lớn lao hơn bản thân mình."

Khép cuốn sổ lại, Minh nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, thành phố bình yên trong ánh đèn.

Cậu hiểu rằng sự bình yên ấy được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao người đi trước.

Và đó chính là ý nghĩa của thời hoa lửa anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn