Những cô gái trên đỉnh đèo Ngang
Bà Nguyễn Thị Minh, nguyên đội viên Đội TNXP 31, Quảng Bình (1966-1969). Trong 3 năm, bà cùng đồng đội làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom tại đèo Ngang - một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của giặc Mỹ. Hồi ức của bà về những ngày tháng "đất lửa" vẫn còn nguyên vẹn.
Năm 1966, cô gái 19 tuổi Nguyễn Thị Minh (quê Quảng Bình) xung phong vào Đội TNXP 31, làm nhiệm vụ tại đèo Ngang - nơi tuyến đường 1A xuyên Việt đi qua, bị máy bay Mỹ đánh phá ác liệt.
"Đèo Ngang ngày ấy là "tọa độ chết". Mỗi ngày, máy bay địch đến hàng chục lần. Chúng tôi phải vừa làm đường, vừa chiến đấu. Có những hố bom sâu hàng chục mét, phải mất cả ngày mới san lấp xong. Làm ngày không kịp, phải làm đêm" - bà Minh kể.
Kỷ niệm nhớ nhất là lần bà cùng đồng đội cứu một đoàn xe bị trúng bom trên đèo. "Xe bốc cháy, tài xế bị thương nặng. Chúng tôi lao vào, bất chấp bom đạn, kéo anh ấy ra. Rồi cùng nhau dập lửa, cứu hàng. Xong việc, tôi mới thấy mình bị thương ở tay. Nhưng vui vì đã cứu được người, cứu được hàng" .
Nhưng cũng có những mất mát. "Đội tôi có nhiều chị em hy sinh. Có chị hy sinh khi đang san lấp hố bom, có chị hy sinh vì sốt rét rừng. Mỗi lần có người ra đi, chúng tôi lại đau xót. Nhưng rồi lại lao vào công việc, vì biết rằng, con đường phải thông cho xe vào Nam" .



