Bài viết

NHỮNG CÔ GÁI TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG NĂM ẤY

Nguyễn Thị Ngọc Ánh

Quảng Ninh17/08/2026Trần Quang Tú (Đặc khu Cát Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một thời tuổi trẻ của biết bao cô gái Việt Nam gắn với những tuyến đường chiến tranh. Họ là những thanh niên xung phong. Tuổi đôi mươi, thay vì những buổi hẹn hò, những giảng đường hay những ước mơ riêng tư, họ chọn lên đường. Trong hành trang của họ có chiếc ba lô, vài bộ quần áo, những vật dụng đơn sơ và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Công việc của họ tưởng như rất bình thường: làm đường, sửa cầu, vận chuyển lương thực, dẫn đường, cứu thương, san lấp những đoạn đường bị đánh phá.Nhưng mỗi công việc đều có thể đối diện với hiểm nguy. Có những tuyến đường ngày đêm phải được giữ thông. Có những cây cầu vừa sửa xong lại bị đánh phá. Có những con đường bị đất đá vùi lấp và phải nhanh chóng khôi phục để phục vụ chiến trường.Những cô gái tuổi đôi mươi không hề có những trang thiết bị hiện đại. Họ dùng sức người và ý chí để hoàn thành nhiệm vụ. Điều giữ họ lại không chỉ là mệnh lệnh. Đó còn là tình đồng đội. Một người mệt, người khác động viên. Một người bị thương, đồng đội tìm cách chăm sóc. Có khi chỉ một câu nói giản dị cũng đủ giúp nhau vượt qua khó khăn. Nhiều năm sau, những cô gái ngày ấy đã trở thành những người phụ nữ tóc bạc. Khi gặp lại nhau, họ thường không nói nhiều về bản thân. Họ nhớ đồng đội. Nhớ những người đã nằm lại. Nhớ những gương mặt từng cười nói bên nhau. Có những cái tên đã trở thành ký ức.Có những người không có một ngày trở về. Với cựu thanh niên xung phong, điều đau lòng nhất không phải là những năm tháng gian khổ của mình, mà là khi nhắc đến một người bạn đã không còn. Bởi tuổi trẻ của họ từng gắn với nhau. Những câu chuyện của họ nhắc chúng ta rằng chiến tranh không chỉ có những trận đánh. Chiến tranh còn là câu chuyện về những con người âm thầm làm việc phía sau. Đó là những người phụ nữ. Những người dân. Những người vận chuyển. Những người cứu thương. Những người giữ đường. Những người làm nên hậu phương vững chắc.

Ngày hôm nay, khi nhìn những con đường rộng rãi, những cây cầu hiện đại, chúng ta có thể không biết rằng nhiều tuyến đường từng được mở bằng mồ hôi và sức lực của những chàng trai, cô gái năm xưa.  Vì vậy, mỗi bước chân trên con đường hôm nay cũng là một lời nhắc nhở. Hãy nhớ những người đã từng đứng ở nơi ấy. Hãy nhớ những người đã dùng tuổi trẻ để giữ cho con đường không bị ngắt quãng. Và hãy nhớ rằng lịch sử không chỉ được viết bởi những người nổi tiếng. Lịch sử còn được viết bởi những con người bình dị. Những cựu thanh niên xung phong chính là một phần đẹp đẽ của lịch sử ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG CÔ GÁI TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG NĂM ẤY | Câu chuyện thời hoa lửa