NHỮNG CÔ GÁI TRƯỜNG SƠN – BẢN HÙNG CA GIỮA ĐẠI NGÀN
Trong dòng chảy hào hùng của Chiến tranh Việt Nam, Đường Trường Sơn đã trở thành biểu tượng của ý chí thống nhất đất nước. Ít ai biết rằng, đằng sau những đoàn xe ra trận là hình ảnh của những cô gái thanh niên xung phong lặng lẽ mà kiên cường. Họ là những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi, rời xa gia đình, rời xa mái trường, tình nguyện vào tuyến lửa. Nhiệm vụ của họ là mở đường, dẫn đường, tải đạn, cứu thương… Công việc nặng nhọc, nguy hiểm, nhưng họ chưa từng chùn bước. Giữa rừng sâu Trường Sơn, họ phải đối mặt với muôn vàn khó khăn: bom đạn rình rập, sốt rét rừng hoành hành, thiếu thốn lương thực, thuốc men. Có những ngày, họ vừa làm việc, vừa nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Có những đêm, họ ngủ vội trong hầm đất, sẵn sàng bật dậy khi có lệnh. Thế nhưng, vượt lên tất cả, họ vẫn giữ cho mình tinh thần lạc quan đáng khâm phục. Tiếng hát vang lên giữa đại ngàn, xua tan mệt mỏi, tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội. Tình đồng chí, đồng đội nơi đây gắn bó như ruột thịt, sẵn sàng hy sinh vì nhau. Có những người đã ngã xuống trên chính con đường mình mở. Có những người mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu, không kịp trở về với gia đình. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên con đường huyền thoại – con đường của ý chí, của lòng yêu nước và khát vọng hòa bình. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về những cô gái Trường Sơn vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học về tinh thần vượt khó, về trách nhiệm với Tổ quốc, về sự cống hiến không toan tính. Đối với đoàn viên thanh niên Công an xã, việc học tập và noi gương thế hệ đi trước không chỉ là lời nói, mà cần được thể hiện bằng hành động cụ thể: chủ động trong công việc, gần dân, sát dân, góp phần giữ vững an ninh trật tự ngay từ cơ sở.


