Những cô gái tuổi đôi mươi
Ở tuổi đôi mươi, bà Phạm Thị Lan cùng những nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trên các tuyến đường chiến lược. Những cô gái trẻ ngày ấy vừa lao động, vừa chăm sóc thương binh, vận chuyển lương thực và giữ liên lạc. Tình đồng đội đã trở thành ký ức không thể phai mờ.

Bà Lan vẫn nhớ ngày mình khoác lên người bộ quần áo TNXP. Đó là một ngày mà theo bà, “vừa vui vừa hồi hộp”. Những cô gái tuổi đôi mươi rời gia đình, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ và niềm tin rằng mình đang góp một phần nhỏ bé vào cuộc kháng chiến.
Công việc của họ thường bắt đầu từ rất sớm. Có ngày phải vận chuyển đất đá, có ngày sửa đường, có lúc làm nhiệm vụ phục vụ thương binh. Công việc nặng nhọc nhưng không ai than phiền nhiều.
Bà Lan kể rằng điều giúp mọi người vượt qua khó khăn chính là tình đồng đội. Những cô gái trong đơn vị giống như chị em trong một gia đình. Người có thêm củ khoai thì chia đôi, người nhận được lá thư nhà thì cả nhóm cùng đọc và cùng vui.
Có những đêm tiếng bom làm mọi người không ngủ. Nhưng sáng hôm sau, họ lại tiếp tục công việc. Tuổi trẻ khi ấy dường như không có chỗ cho sự chần chừ.
Sau chiến tranh, bà Lan trở về Hải Phòng. Cuộc sống đời thường có những khó khăn riêng, nhưng bà chưa bao giờ hối tiếc về quyết định năm xưa.
Bà nói rằng điều bà nhớ nhất không phải là những ngày gian khổ mà là tiếng cười của đồng đội.
“Nhiều người đã không trở về. Vì thế, mỗi chúng tôi sống tiếp đều thấy mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.”


