Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG CỌC TIÊU SỐNG GIỮA DÒNG TA LÊ

Giữa đại ngàn Trường Sơn, có những con đường bị bom Mỹ đánh phá ngày đêm. Mỗi khi mưa lớn, nước từ núi đổ xuống khiến những con ngầm trên tuyến đường trở nên nguy hiểm. Xe vận tải muốn vượt qua phải xác định chính xác vị trí và độ sâu của dòng nước. Nhưng có những lúc cọc tiêu chưa kịp dựng, đường lại cần thông ngay. Những nữ thanh niên xung phong của trung đội do chị Nguyễn Thị Liệu phụ trách đã không ngần ngại dầm mình xuống dòng nước sâu, đứng thành hàng giữa dòng để làm cọc tiêu sống, dẫn đường cho xe qua. Dưới chân họ là dòng nước cuồn cuộn. Trên đầu là máy bay địch. Phía trước là những đoàn xe đang chờ vượt qua. Họ đã biến chính cơ thể mình thành những dấu hiệu dẫn đường để giữ cho mạch máu Trường Sơn không bị đứt.

Quảng Trị18/08/2026Xã Tùng Bá (Đoàn xã Tùng Bá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG CỌC TIÊU SỐNG GIỮA DÒNG TA LÊ

Một con đường – một nhiệm vụ

Những năm kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc vận chuyển bộ đội, vũ khí, lương thực và hàng hóa từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam.

Trên tuyến đường ấy có hàng vạn thanh niên xung phong.

Họ làm đủ mọi công việc: Mở đường; San lấp hố bom; Bảo đảm giao thông; Sửa cầu, sửa đường; Dẫn đường cho xe; Cứu thương; Vận chuyển hàng hóa.

Trong số đó có những cô gái tuổi đời còn rất trẻ.

Họ rời mái nhà, rời quê hương để đến với Trường Sơn.

Ngầm Ta Lê – nơi thử thách lòng gan dạ

Trên tuyến đường Trường Sơn có nhiều đoạn phải vượt qua sông, suối và các ngầm nước.

Ngầm Ta Lê là một trong những nơi như vậy.

Sau những trận mưa lớn, nước dâng cao, dòng chảy mạnh khiến việc vượt ngầm trở nên vô cùng nguy hiểm.

Đối với những người lái xe, chỉ cần lệch khỏi tuyến đường an toàn là xe có thể bị dòng nước cuốn trôi.

Vì vậy, phải có người đứng dưới nước để chỉ dẫn

Những cô gái biến mình thành “cọc tiêu sống”

Một ngày nọ, sau khi mưa lớn, nước tại ngầm Ta Lê dâng cao.

Những chiếc xe đang chờ.

Nếu không vượt qua được ngầm, hàng hóa và phương tiện sẽ bị ùn lại.

Trong khi đó, những chiếc cọc tiêu chưa kịp được dựng xuống dòng nước.

Chờ đợi đồng nghĩa với chậm trễ.

Và rồi, những nữ thanh niên xung phong do chị Nguyễn Thị Liệu phụ trách quyết định xuống nước.

image.png

Họ dàn hàng, ngâm mình trong dòng nước sâu và chảy xiết, đứng ở những vị trí cần thiết để làm dấu hiệu cho lái xe.

Không có biển báo.

Không có đèn tín hiệu.

Không có thiết bị hiện đại.

Chỉ có những con người bằng xương bằng thịt đứng giữa dòng nước để chỉ đường.

Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên từng ghi lại hình ảnh ấy như một ký ức đặc biệt về sự dũng cảm của nữ thanh niên xung phong Trường Sơn.

Phía trước là đoàn xe, phía sau là bom đạn

Những cô gái đứng dưới nước không chỉ đối mặt với dòng chảy xiết.

Trên tuyến Trường Sơn, bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào.

Họ hiểu rằng chỉ một trận bom cũng có thể cướp đi mạng sống.

Nhưng phía sau họ là những chiếc xe đang chở hàng vào chiến trường.

Mỗi chiếc xe vượt qua được ngầm nghĩa là thêm một chuyến hàng đến với bộ đội phía trước.

Vì vậy, họ vẫn đứng đó.

Nước có thể lạnh.

Dòng chảy có thể mạnh.

Bom có thể rơi.

Nhưng nhiệm vụ chưa hoàn thành thì họ chưa rời vị trí.

image.png

 Một hình ảnh không thể nào quên

Hãy thử hình dung:

Một bên là núi rừng Trường Sơn.

Một bên là dòng nước cuồn cuộn.

Giữa dòng nước là những cô gái thanh niên xung phong.

Quần áo ướt sũng.

Cơ thể run lên vì lạnh.

Nhưng họ vẫn đứng vững.

Từ phía xa, tiếng động cơ xe vang lên.

Một chiếc xe bắt đầu tiến xuống ngầm.

Những “cọc tiêu sống” đưa tay ra hiệu.

Chiếc xe từ từ vượt qua dòng nước.

Rồi chiếc thứ hai.

Chiếc thứ ba.

Và cứ thế, đoàn xe tiếp tục đi về phía trước.

Có thể những người lái xe khi ấy chỉ nhìn thấy những cô gái đang làm nhiệm vụ.

Nhưng phía sau hình ảnh bình dị đó là một tinh thần hy sinh phi thường.

Ký ức của người chỉ huy

Điều đặc biệt của câu chuyện là hình ảnh những nữ thanh niên xung phong không chỉ được kể lại qua hồi ký của đồng đội mà còn được Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên trực tiếp chứng kiến.

Trong hồi ức về tuyến Trường Sơn, ông viết rằng ông từng chứng kiến một trung đội nữ thanh niên xung phong do chị Liệu phụ trách bảo đảm giao thông ở ngầm Ta Lê.

Khi chưa kịp đóng cọc tiêu, các chị em đã dàn hàng ngâm mình dưới nước sâu chảy xiết, biến mình thành những “cọc tiêu sống” hướng dẫn xe qua ngầm dưới mưa bom bão đạn.

Đó là một trong những hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần “đường chưa thông thì chưa nghỉ” của lực lượng thanh niên xung phong Trường Sơn.

image.png

Tuổi trẻ đã gửi lại nơi Trường Sơn

Những cô gái năm ấy đều còn rất trẻ.

Tuổi đôi mươi – độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời.

Đáng lẽ họ có thể ở quê nhà.

Có thể đi học.

Có thể làm ruộng.

Có thể có những ước mơ rất bình dị.

Nhưng chiến tranh đã đưa họ đến Trường Sơn.

Họ đã đem tuổi trẻ của mình góp vào những con đường.

Có người trở về.

Có người bị thương.

Có người mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn.

Nhưng những con đường họ từng bảo vệ vẫn tiếp tục đưa người và hàng hóa vào chiến trường.

Trường Sơn hôm nay

Chiến tranh đã lùi xa.

Những con đường Trường Sơn năm xưa nay đã có những tuyến giao thông hiện đại hơn.

Không còn những đoàn xe phải vượt ngầm dưới bom đạn.

Không còn những cô gái phải đứng giữa dòng nước để làm cọc tiêu.

Nhưng ký ức về họ vẫn còn.

Mỗi khi nhắc đến Trường Sơn, người ta không chỉ nhớ đến những người lính cầm súng.

Người ta còn nhớ đến những cô gái thanh niên xung phong với chiếc cuốc, chiếc xẻng và tinh thần sẵn sàng hy sinh.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn