Những con chữ đầu tiên sau Cách mạng Tháng Tám
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đất nước bước vào một thời kỳ mới. Nhưng bên cạnh niềm vui độc lập là rất nhiều khó khăn. Một trong những nhiệm vụ cấp thiết được đặt ra là xóa nạn mù chữ, bởi một đất nước muốn xây dựng tương lai thì người dân cần có tri thức. Ở những bản làng miền núi Cao Bằng, phong trào Bình dân học vụ đến với người dân bằng những điều rất giản dị.

Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đất nước bước vào một thời kỳ mới. Nhưng bên cạnh niềm vui độc lập là rất nhiều khó khăn. Một trong những nhiệm vụ cấp thiết được đặt ra là xóa nạn mù chữ, bởi một đất nước muốn xây dựng tương lai thì người dân cần có tri thức.
Ở những bản làng miền núi Cao Bằng, phong trào Bình dân học vụ đến với người dân bằng những điều rất giản dị.
Một lớp học có thể chỉ là gian nhà nhỏ. Bảng được làm từ tấm gỗ, phấn không phải lúc nào cũng có đủ. Người dạy có thể là một cán bộ, một thanh niên biết chữ hoặc một người từng được học hành. Còn học trò là những người dân sau một ngày làm nương vẫn cố gắng đến lớp.
Một cậu bé Tày cũng ngồi trong lớp học ấy.
Ngày đầu cầm bút, bàn tay cậu còn vụng về. Nét chữ xiêu vẹo, có chữ phải viết đi viết lại nhiều lần. Nhưng mỗi khi viết được một chữ đúng, cậu lại vui mừng.
Người dạy bảo:
— Biết thêm một chữ là biết thêm một điều. Cố gắng học nhé!
Cậu bé gật đầu.
Từ những chữ cái đầu tiên, cậu dần biết đọc tên mình, biết đọc những câu ngắn và hiểu thêm những điều trước đây chỉ có thể nghe người khác kể.
Trong lớp học còn có những người lớn tuổi. Có người đã đi qua nửa đời người nhưng chưa từng được học chữ. Họ ngồi bên những đứa trẻ, kiên nhẫn tập từng nét. Khi đọc được câu đầu tiên, ánh mắt họ ánh lên niềm vui khó tả.
Đối với họ, những con chữ không chỉ là kiến thức.
Đó là cánh cửa mở ra một cuộc sống mới.
Cậu bé dần hiểu rằng đất nước giành được độc lập không có nghĩa là mọi khó khăn đã kết thúc. Người dân còn phải học tập, lao động và cùng nhau xây dựng cuộc sống mới.
Mỗi buổi học vì thế trở thành một cuộc hành trình nhỏ.
Có hôm trời mưa, đường đến lớp lầy lội. Có hôm công việc trên nương kéo dài khiến học trò đến muộn. Nhưng lớp học vẫn sáng đèn.
Những con chữ đầu tiên ấy cứ thế được viết lên từng trang giấy, rồi từ trang giấy bước vào cuộc đời.
Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, cậu bé vẫn nhớ những buổi học đầu tiên ấy. Cậu hiểu rằng điều quý giá nhất mình nhận được không chỉ là khả năng đọc và viết, mà còn là niềm tin rằng con người có thể thay đổi cuộc đời bằng học tập.
Nhìn lại chặng đường từ những nét chữ vụng về ngày nào đến một thế hệ biết đọc, biết viết, biết suy nghĩ và đóng góp cho quê hương, cậu càng thấm thía ý nghĩa của phong trào Bình dân học vụ.
Giữa núi rừng Cao Bằng, những con chữ nhỏ bé ấy đã góp phần mở ra một tương lai lớn.
Bài học:
Sau Cách mạng Tháng Tám, cuộc đấu tranh giành độc lập được tiếp nối bằng cuộc đấu tranh chống nạn mù chữ. Những lớp Bình dân học vụ cho thấy tri thức chính là một sức mạnh quan trọng để người dân làm chủ cuộc sống và xây dựng đất nước.



