NHỮNG CON ĐƯỜNG KÉO PHÁO VÀ TRẬN ĐỊA TRÊN LÒNG CHẢO ĐIỆN BIÊN
Sau khi thay đổi phương châm tác chiến, quân đội Việt Nam bước vào một nhiệm vụ khổng lồ.
Không thể chỉ có bộ binh.
Muốn đánh một tập đoàn cứ điểm mạnh như Điện Biên Phủ, cần có pháo binh, phòng không, công binh, hậu cần và một hệ thống trận địa được tổ chức chặt chẽ.
Nhưng đưa pháo vào Điện Biên Phủ là một vấn đề cực kỳ khó.
Đường núi hiểm trở.
Nhiều đoạn chưa có đường.
Pháo nặng.
Xe cơ giới khó hoạt động.
Trong nhiều trường hợp, bộ đội và dân công phải sử dụng sức người để vận chuyển.
Việc xây dựng đường kéo pháo trở thành một nhiệm vụ quan trọng của chiến dịch.
Ngày 16/1/1954, Võ Nguyên Giáp ban hành Mệnh lệnh tác chiến số 1 gửi các Đại đoàn 312, 316 và 351. Trong mệnh lệnh, ông đánh giá tình hình địch, yêu cầu các đơn vị tổ chức chiến đấu liên tục và chuẩn bị lực lượng cho các đợt chiến đấu tiếp theo. (qdnd.vn)
Sau khi chuyển sang “đánh chắc, tiến chắc”, nhiệm vụ hậu cần càng lớn hơn.
Chiến dịch kéo dài đồng nghĩa với việc phải cung cấp lương thực, đạn dược, thuốc men và các vật chất khác trong thời gian dài.
Đó là lúc sức mạnh của hậu phương được thể hiện.
Hàng vạn dân công tham gia vận chuyển.
Xe đạp thồ được sử dụng để vận chuyển hàng hóa.
Nhiều con đường được mở qua núi.
Các trận địa pháo được xây dựng.
Hệ thống giao thông hào từng bước tiến gần các vị trí của quân Pháp.
Từ trên cao nhìn xuống, Điện Biên Phủ vốn là một lòng chảo.
Nhưng xung quanh lòng chảo ấy, quân đội Việt Nam từng bước tạo nên một mạng lưới trận địa.
Chiến trường không còn chỉ là những đợt xung phong trực diện.
Đó là một cuộc bao vây từng bước.
Từ những vị trí trên các cao điểm, quân ta gây sức ép vào hệ thống phòng thủ.
Từ những tuyến giao thông hào, bộ đội tiến dần về phía tập đoàn cứ điểm.
Trong khi đó, hậu cần tiếp tục đưa người và vật chất lên phía trước.
Một chiến dịch lớn không thể chỉ được quyết định bởi người ở sở chỉ huy.
Đằng sau mỗi khẩu pháo là người kéo pháo.
Đằng sau mỗi người lính là người vận chuyển lương thực.
Đằng sau mỗi trận địa là công sức của công binh.
Đằng sau toàn bộ chiến dịch là hậu phương với hàng triệu người tham gia.
Chính vì vậy, khi nói về vai trò của Võ Nguyên Giáp ở Điện Biên Phủ, cần nhìn ông trong mối quan hệ với toàn bộ hệ thống chỉ huy và lực lượng tham gia chiến dịch, chứ không biến chiến thắng thành thành quả của riêng một cá nhân.
Đại tướng là người chỉ huy cao nhất tại mặt trận.
Nhưng chiến thắng được tạo nên bởi cả một hệ thống.
Ngày 13/3/1954, tiếng súng Điện Biên Phủ bắt đầu.
Từ thời điểm ấy, cuộc chiến bước vào 56 ngày đêm quyết liệt.



