Bài viết

Những con đường không có bản đồ – ký ức giao liên của bà Nguyễn Thị Lệ

Bài viết tái hiện lại câu chuyện thời chiến của bà Nguyễn Thị Lệ – một nữ giao liên tham gia kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường Quảng Trị từ khi mới 18 tuổi. Qua những ký ức về những chuyến đi giữa bom đạn và sự hy sinh của đồng đội, câu chuyện làm nổi bật tinh thần gan dạ, sự bền bỉ và lòng yêu nước thầm lặng của thế hệ đi trước, đồng thời nhấn mạnh giá trị thiêng liêng của hòa bình hôm nay.

Quảng Trị05/06/2026Chi đoàn 11 Hoá (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi trong nhà mất điện hoặc những buổi chiều mưa rơi rả rích, bà ngoại em thường ngồi lặng bên khung cửa sổ và chậm rãi kể lại những ký ức đã lùi sâu vào quá khứ. Bà gọi đó là “những năm tháng hoa lửa” – quãng đời tuổi trẻ gắn liền với chiến tranh, bom đạn và những chuyến đi không biết trước điểm dừng. Bà ngoại em là Nguyễn Thị Lệ, từng là một nữ giao liên trong kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường Quảng Trị ác liệt, khi mới vừa tròn 18 tuổi đã bước vào con đường đầy hiểm nguy ấy.

Ngày ấy, bà còn rất trẻ, vóc dáng nhỏ bé nhưng lại mang trên vai một nhiệm vụ vô cùng quan trọng và nguy hiểm. Công việc của bà là đưa đón cán bộ từ miền Bắc vào miền Nam, dẫn đường qua các tuyến giao liên, chuyển thư từ, công văn và tài liệu cách mạng giữa những vùng đất luôn bị bom đạn rình rập. Những con đường bà đi không có bản đồ cụ thể, không có dấu chỉ rõ ràng, mà chỉ dựa vào trí nhớ, sự gan dạ và niềm tin tuyệt đối vào con đường cách mạng. Có những chuyến đi bà phải men theo rừng sâu, có lúc vừa di chuyển vừa tránh bom, có khi phải nằm im hàng giờ giữa cánh đồng để né máy bay trinh sát.

Trong rất nhiều ký ức bà từng kể, điều ám ảnh em nhất là trận bom B52 kinh hoàng đã cướp đi sinh mạng của bốn người đồng đội trong đơn vị. Sau trận bom ấy, chỉ còn một người sống sót nhưng bị thương rất nặng. Giữa cảnh hoang tàn, khói bụi và đất đá ngổn ngang, bà không kịp nghĩ đến nỗi sợ của bản thân mà lập tức cõng người đồng đội bị thương, vượt qua quãng đường dài để tìm đến bệnh viện dã chiến ở Cà Mâu, với hy vọng giành lại sự sống cho anh. Mỗi khi kể đến đoạn này, bà thường lặng đi rất lâu, như thể ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí, chưa từng phai mờ theo thời gian.

Nghe bà ngoại kể chuyện, em dần hiểu rằng chiến tranh không chỉ được ghi lại bằng những trận đánh lớn hay những chiến công rực rỡ trong sách sử, mà còn được tạo nên bởi vô vàn hy sinh thầm lặng của những con người bình dị. Bà chưa bao giờ tự nhận mình là anh hùng. Bà chỉ nói đơn giản rằng khi ấy ai cũng nghĩ: “Nếu mình không làm, đất nước sẽ còn khổ.” Chính suy nghĩ giản dị ấy đã giúp bà kiên cường vượt qua hơn 10 năm kháng chiến đầy gian khổ, đối mặt với đói khát, hiểm nguy và mất mát.

Khi đất nước hòa bình, bà ngoại em trở về quê hương Quảng Bình, tiếp tục công tác tại bưu điện, lặng lẽ cống hiến trong thời bình. Bà được kết nạp vào Đảng từ năm 1968 và đến nay đã gần 60 năm tuổi Đảng – một dấu mốc không chỉ là niềm tự hào của riêng bà mà còn là niềm tự hào lớn của cả gia đình em. Dù ở chiến tranh hay hòa bình, với bà, điều quan trọng nhất vẫn là được sống có ích cho đất nước.

Với em, câu chuyện của bà ngoại không chỉ là ký ức riêng của gia đình mà còn mang ý nghĩa sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay. Những gì bà trải qua giúp em nhận ra giá trị thực sự của hòa bình, để hiểu rằng cuộc sống yên bình hiện tại được đánh đổi bằng biết bao xương máu, mất mát và tuổi trẻ của thế hệ trước. Khi chúng em được học tập, vui chơi trong sự bình yên, thì bà và những người cùng thời đã phải đánh đổi cả thanh xuân, thậm chí là mạng sống của mình.

Từ câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lệ, em học được cách sống kiên cường hơn, biết trách nhiệm hơn với bản thân và xã hội, và quan trọng nhất là biết trân trọng những điều tưởng chừng rất bình thường trong cuộc sống. Bà không dạy em bằng những lời nói lớn lao, nhưng chính cuộc đời bà là một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự bền bỉ và niềm tin vào những điều tốt đẹp.

Em muốn kể lại câu chuyện thời hoa lửa của bà ngoại để nhắc nhở bản thân và mọi người rằng hòa bình hôm nay là một món quà vô giá. Những ký ức ấy có thể đã lùi xa theo năm tháng, nhưng tinh thần và sự hy sinh của thế hệ bà sẽ mãi là ngọn lửa âm thầm soi sáng con đường trưởng thành của thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn