NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG CÓ LẦN QUAY LẠI
ó những tuyến đường trong rừng Trường Sơn chỉ được mở một lần duy nhất cho nhiệm vụ trinh sát. Nguyễn Quang Sáng phải tự ghi nhớ toàn bộ địa hình để có thể dẫn đường cho đơn vị phía sau.
Không có bản đồ, không có dấu hiệu cố định, mọi thứ đều dựa vào trí nhớ và khả năng quan sát. Anh phải ghi nhớ từng gốc cây, từng khúc rẽ, từng đoạn dốc và cả những điểm dễ gây nhầm lẫn.
Trong một nhiệm vụ, anh dẫn một nhóm nhỏ đi qua khu vực rừng rậm chưa từng có dấu chân. Đường đi hẹp, nhiều đoạn phải leo dốc hoặc bám vào rễ cây để di chuyển.
Mọi người đều giữ im lặng tuyệt đối, chỉ trao đổi bằng tín hiệu tay. Sự phối hợp chặt chẽ giúp cả nhóm vượt qua khu vực an toàn. Nhưng với Nguyễn Quang Sáng, công việc chưa kết thúc khi đến nơi.
Anh còn phải quay lại kiểm tra toàn bộ tuyến đường đã đi qua, đảm bảo không có điểm nào gây nguy hiểm cho các đơn vị phía sau. Đó là nguyên tắc không thay đổi của người trinh sát: không để lại rủi ro cho người đi sau.


