NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP NGHỈ
Trên tuyến Trường Sơn, có những đoạn đường không bao giờ được phép “ngủ yên”, bởi chỉ cần một giờ gián đoạn, cả đoàn xe phía sau có thể bị kẹt lại giữa rừng sâu, ảnh hưởng đến toàn bộ mạch chi viện. Trường Lạc Minh cùng tổ công binh được giao phụ trách một đoạn đường như thế – nơi vừa bị đánh phá, vừa có địa hình phức tạp, lại thường xuyên chịu ảnh hưởng của mưa rừng.
Mỗi ngày, công việc của anh bắt đầu từ rất sớm, khi sương rừng còn chưa tan hẳn. Đội hình công binh di chuyển theo hàng dọc, người đi trước kiểm tra dấu vết, người sau mang dụng cụ, người cảnh giới. Không ai nói nhiều, bởi mọi sự tập trung đều dồn vào mặt đất dưới chân – nơi có thể ẩn chứa nguy hiểm bất cứ lúc nào.
Có những đoạn đường vừa được san lấp hôm trước, sáng hôm sau đã bị sạt lở do mưa lớn. Đất đỏ Trường Sơn mềm nhão, chỉ cần một cơn mưa kéo dài là cả đoạn đường biến dạng. Trường Lạc Minh đứng lặng rất lâu trước hiện trường ấy. Không phải để chán nản, mà để tính toán lại từ đầu: phải gia cố ở đâu, mở lối vòng như thế nào, và làm sao để xe có thể đi qua an toàn.
Anh không nhớ đã bao nhiêu lần phải quay lại cùng một vị trí. Có những đoạn đường như thử thách lặp đi lặp lại, như thể không muốn cho con người vượt qua dễ dàng. Nhưng cũng chính ở đó, ý chí của người lính công binh được rèn giũa từng ngày. Không có con đường nào tự nhiên thông suốt. Mỗi mét đường là một lần đối diện với khó khăn và vượt qua nó bằng sự kiên trì.
Có hôm, cả tổ phải làm việc liên tục từ sáng đến tối, chỉ kịp ăn vội nắm cơm giữa rừng. Tay áo ai cũng lấm bùn, đôi giày nặng trĩu đất đỏ. Nhưng không ai rời vị trí khi chưa hoàn thành nhiệm vụ. Trường Lạc Minh thường là người cuối cùng rời hiện trường, kiểm tra lại toàn bộ đoạn đường trước khi cho phép đoàn xe đi qua.
Trong chiến tranh, có những con đường không mang tên, không có biển chỉ dẫn, nhưng lại giữ vai trò sống còn. Và những người như anh chính là người âm thầm giữ cho những con đường ấy không bị đứt gãy.



