Bài viết

Những con đường không tên và người con gái năm ấy

Bài viết kể lại cuộc đời và những ký ức chiến tranh của cô Nguyễn Thị Lan – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường, vận chuyển lương thực trong những năm tháng ác liệt. Qua đó, làm nổi bật vai trò thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng của lực lượng thanh niên xung phong trong kháng chiến.

Cao Bằng13/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ có tiếng súng nơi tiền tuyến, mà còn có những con đường lặng thầm phía sau – nơi những người thanh niên xung phong ngày đêm góp sức cho chiến trường. Trong một lần về thăm địa phương, tôi đã có dịp gặp cô Nguyễn Thị Lan, một người phụ nữ đã dành cả tuổi trẻ của mình cho những con đường không tên ấy.

Cô Lan năm nay đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng nhưng giọng nói vẫn rõ ràng và đầy xúc cảm. Khi nhắc đến những năm tháng thanh xuân, ánh mắt cô như sáng lên, vừa tự hào, vừa chất chứa những ký ức không thể nào quên.

Năm 1970, khi mới 18 tuổi, cô Lan rời quê hương để tham gia lực lượng thanh niên xung phong. “Ngày đó, chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản là đi để góp sức cho đất nước. Không ai sợ gian khổ, cũng chẳng ai tính toán thiệt hơn,” cô kể.

Công việc của cô và đồng đội chủ yếu là mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực và đạn dược. Những con đường họ làm thường nằm trong vùng bị đánh phá ác liệt. “Bom vừa rơi xong là chúng tôi lại ra đường làm việc. Có khi đất còn nóng, khói vẫn còn bốc lên,” cô nhớ lại.

Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Những bữa ăn chỉ có cơm độn, rau rừng, thỉnh thoảng mới có thêm chút cá khô. Nhưng đối với họ, điều đó không quan trọng bằng việc hoàn thành nhiệm vụ. “Chúng tôi luôn nghĩ rằng phía trước là bộ đội đang chờ tiếp tế. Nếu mình chậm một chút, có thể ảnh hưởng đến cả trận đánh,” cô nói.

Những năm tháng ấy không chỉ có gian khổ mà còn đầy hiểm nguy. Cô Lan kể về một lần đơn vị của cô bị bom đánh trúng. Nhiều đồng đội đã hy sinh ngay tại chỗ. Giọng cô chùng xuống khi nhắc đến họ: “Có những người còn rất trẻ, chưa kịp sống trọn tuổi xuân.”

Tuy vậy, trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội lại trở nên vô cùng thiêng liêng. Họ chăm sóc nhau khi ốm đau, động viên nhau khi mệt mỏi, và cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi. “Chúng tôi sống như một gia đình. Chính điều đó đã giúp chúng tôi đứng vững,” cô chia sẻ.

Một điều khiến tôi đặc biệt ấn tượng là tinh thần lạc quan của cô và đồng đội. Giữa chiến tranh ác liệt, họ vẫn hát, vẫn cười, vẫn mơ về ngày hòa bình. “Chúng tôi thường hát để quên đi tiếng bom. Hát để thấy mình mạnh mẽ hơn,” cô nói với nụ cười hiền hậu.

Sau ngày đất nước thống nhất, cô Lan trở về quê hương. Cuộc sống thời bình không ít khó khăn, nhưng cô vẫn kiên trì lao động và xây dựng gia đình. Những năm tháng thanh niên xung phong đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô.

Khi được hỏi có bao giờ hối tiếc không, cô lắc đầu: “Không. Đó là quãng thời gian đẹp nhất của tôi. Dù gian khổ, nhưng tôi đã sống có ý nghĩa.”

Ngồi nghe cô kể chuyện, tôi cảm nhận rõ ràng rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh lớn, mà còn bằng những đóng góp thầm lặng như của cô Lan và hàng vạn thanh niên xung phong khác.

Họ không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng chính họ đã làm nên những con đường, những mạch máu vận chuyển, góp phần quyết định đến thắng lợi cuối cùng. Sự hy sinh của họ có thể không được nhắc đến nhiều, nhưng không vì thế mà kém phần vĩ đại.

Cuộc gặp gỡ với cô Lan khiến tôi hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay cần phải biết trân trọng hơn những gì mình đang có. Hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là kết quả của biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những con người như cô.

Rời khỏi cuộc trò chuyện, hình ảnh người con gái năm xưa – giữa bom đạn vẫn kiên cường mở đường – vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Đó không chỉ là một câu chuyện, mà là một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến.

Và có lẽ, những con đường không tên ngày ấy sẽ mãi là minh chứng cho một thời kỳ lịch sử oanh liệt, nơi những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn