Cựu Thanh niên xung phong

Những con đường mang tên nhiệm vụ

Câu chuyện khắc họa hình ảnh người Thanh niên xung phong gắn liền với những “con đường nhiệm vụ” – từ con đường chiến lược giữa bom đạn đến con đường dựng xây quê hương sau hòa bình. Qua lời kể mộc mạc nhưng sâu sắc của nhân chứng, bài viết làm nổi bật tinh thần sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao, đồng thời truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay tiếp bước trên con đường phát triển đất nước.

Điện Biên27/02/2026Giàng A Sung (ĐOÀN PHƯỜNG MƯỜNG LAY)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác nói với chúng tôi rằng, cuộc đời của Thanh niên xung phong là cuộc đời gắn với những con đường.

“Con đường đầu tiên chúng tôi đi là con đường ra trận – mang theo tuổi trẻ và lý tưởng.”

Ngày ấy, nhiệm vụ của Thanh niên xung phong là mở đường và giữ đường thông suốt. Mỗi mét đường được mở ra giữa rừng sâu không chỉ bằng sức lao động mà còn bằng ý chí. Bom đánh sập cầu, Thanh niên xung phong bắc cầu tạm. Đường bị cày nát, lại san lấp trong đêm. Không quản hiểm nguy, bởi phía sau là cả một chiến dịch đang chờ.

Bác kể có những đêm, tiếng bom vừa dứt, đội đã có mặt. Không ai đợi mệnh lệnh nhắc lại. Ai cũng hiểu: chậm một phút là có thể ảnh hưởng đến tiền tuyến.

Con đường thứ hai là con đường vận chuyển và tiếp tế. Những bước chân in dấu trên dốc cao, suối sâu. Vai gùi nặng, nhưng lòng nhẹ bởi biết mình đang góp phần vào thắng lợi chung.

Rồi chiến tranh qua đi.

Con đường thứ ba mở ra – con đường xây dựng và tái thiết. Thanh niên xung phong tiếp tục nhận nhiệm vụ mới: khôi phục cầu đường, đào kênh thủy lợi, khai hoang, phát triển sản xuất. Những bàn tay từng cầm cuốc giữa chiến trường nay lại cầm cuốc trên cánh đồng, dựng lại từng mái nhà, từng lớp học.

“Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ rằng mình đang làm tròn nhiệm vụ của thanh niên.”

Giọng bác chậm lại khi nhắc đến những đồng đội đã không trở về. Họ ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ – tuổi đời còn rất trẻ. Chính sự hy sinh ấy càng khiến những người ở lại sống trách nhiệm hơn, nỗ lực hơn trong từng công việc.

Bác nhìn thế hệ trẻ hôm nay:

“Bây giờ các cháu cũng đang đi trên những con đường nhiệm vụ của mình.”

Đó là con đường của học tập, của khoa học công nghệ, của phát triển kinh tế địa phương. Là nhiệm vụ xây dựng nông thôn mới, đô thị văn minh. Là tham gia các hoạt động tình nguyện vì cộng đồng. Là giữ gìn an ninh trật tự và bản sắc văn hóa dân tộc.

“Không có nhiệm vụ nào nhỏ nếu nó có ích cho quê hương.”

Câu nói ấy khiến chúng tôi suy nghĩ rất nhiều.

Nếu thế hệ Thanh niên xung phong năm xưa đã giữ vững những con đường chiến lược để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ trẻ hôm nay phải giữ vững con đường phát triển – bằng trí tuệ, bằng sáng tạo và bằng tinh thần trách nhiệm.

Ngọn lửa của những năm tháng xung phong không chỉ nằm trong ký ức. Nó đang được trao lại qua từng câu chuyện, từng ánh mắt tin tưởng của thế hệ đi trước.

Và chúng tôi hiểu rằng, bước tiếp trên những con đường nhiệm vụ hôm nay chính là cách để ngọn lửa ấy luôn cháy sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn