NHỮNG CON ĐƯỜNG MỞ GIỮA RỪNG RẬM TRƯỜNG SƠN
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Lê Văn Dũng, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Thanh – được nghe bác kể về những ngày cùng đồng đội mở đường, san lấp và bảo đảm tuyến hành quân qua rừng Trường Sơn. Qua lời kể chân thực, hình ảnh người lính công binh lặng lẽ tạo nên những con đường cho đoàn quân tiến bước hiện lên rất rõ nét. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn sự bền bỉ và vai trò thầm lặng của người lính công binh.
Trong buổi trò chuyện, bác Lê Văn Dũng nhớ lại những ngày đầu vào đơn vị công binh, nhiệm vụ chính là mở đường qua những khu rừng rậm rạp, địa hình hiểm trở.
Bác kể rằng mỗi con đường đều phải khảo sát, phát quang và san lấp từng đoạn một bằng sức người là chính.
“Đường mở đến đâu, bộ đội đi đến đó,” bác nói.
Có những đoạn dốc cao, đá trơn, cả đơn vị phải phối hợp kéo từng tảng đá lớn để tạo lối đi an toàn.
“Làm không ngừng tay,” bác chia sẻ.
Dù mệt mỏi, ai cũng hiểu rằng con đường thông suốt là yếu tố sống còn cho các đơn vị phía sau.
“Không có đường là không có hành quân,” bác nói chậm rãi.
Nhiều ngày liền làm việc trong điều kiện thiếu thốn, mưa rừng kéo dài khiến tiến độ càng khó khăn hơn.
“Khó nhưng vẫn phải làm,” bác nhấn mạnh.
Chúng tôi hình dung giữa rừng sâu Trường Sơn, những người lính công binh âm thầm mở lối cho cả đoàn quân tiến lên phía trước.
Điều khiến bác nhớ nhất là khi con đường hoàn thành, đoàn quân hành quân qua an toàn, bác cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng.
“Nhìn bộ đội đi qua là vui nhất,” bác mỉm cười.
Sau mỗi tuyến đường hoàn thành, bác cùng đồng đội lại tiếp tục nhận nhiệm vụ mới, không có thời gian nghỉ ngơi lâu dài.
“Xong việc này lại đi việc khác,” bác nói.
Buổi trò chuyện kết thúc, bác Dũng nhắn nhủ rằng người lính công binh phải luôn kiên trì, chịu khó và sẵn sàng vượt qua mọi gian khổ.
Rời khỏi gia đình bác, chúng tôi càng thêm trân trọng những con đường thầm lặng được đánh đổi bằng mồ hôi và tuổi trẻ của thế hệ cha anh.



