Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG CON ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN DƯỚI LỬA ĐẠN

Câu chuyện hồi tưởng về hành trình gian khổ nhưng đầy khí thế của thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước (1965-1975), dựa trên sự kiện lịch sử thực tế về việc lực lượng thanh niên xung phong mở đường, vận chuyển hàng vạn tấn vũ khí, lương thực, đối mặt bom đạn B-52 và chất độc da cam, với giọng văn chân thực, xúc động, khắc họa tinh thần "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" của thế hệ trẻ Việt Nam.

26/01/2026LÒ THỊ PHƯƠNG LINH (Chi đoàn 10A1 THPT TX ML, trường THPT Mường Lay, Đoàn Phường Mường Lay)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn thường mơ thấy những con đường rừng Trường Sơn năm ấy, nơi bom rơi đạn lạc, khói lửa mịt mù, mà lòng người vẫn cháy bỏng một niềm tin sắt son. Sinh năm 1947, ở vùng đất Na Nát - Na Lay, tôi lớn lên giữa núi rừng Tây Bắc, nghe bà kể chuyện Bác Hồ, nghe tiếng gọi Tổ quốc. Năm 1965, khi giặc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, tôi tình nguyện lên đường, gia nhập Đại đội C177 Thanh niên xung phong. Lúc đó tôi mới 18 tuổi, mái tóc còn buộc gọn, ba lô nặng trĩu gạo khô và quyết tâm.

Những năm tháng ấy, chúng tôi sống và làm việc giữa lòng Trường Sơn huyền thoại. Theo Chỉ thị 71/TTg-CN ngày 21/6/1965 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng, lực lượng Thanh niên xung phong được tổ chức quy mô lớn, gần 29 vạn thanh niên cả nước tham gia từ 1965 đến 1975. Nhiệm vụ của chúng tôi là mở đường, sửa cầu, lấp hố bom, vận chuyển hàng vạn tấn vũ khí, đạn dược, lương thực cho chiến trường miền Nam. Tôi nhớ những ngày tháng 5-1968, khi giặc Mỹ ném bom B-52 rải thảm, cả đoạn đường bị san phẳng, hố bom sâu hoắm. Chúng tôi đào đất bằng tay, dùng cuốc xẻng, thậm chí dùng lưng người để lấp hố, chỉ trong vài giờ là đường lại thông. Có đêm, bom rơi ngay giữa đội hình, đồng đội ngã xuống, máu hòa vào đất đỏ bazan, nhưng chúng tôi vẫn đứng dậy, hát vang bài ca "Hãy tiến lên đoàn viên thanh niên".

Rồi chất độc da cam tràn xuống, lá rừng úa vàng, nhiều người mắc bệnh hiểm nghèo, nhưng không ai kêu ca. Tôi từng chứng kiến chị em trong đội dùng khăn bịt miệng, vẫn kiên cường kéo pháo, vận chuyển gạo qua suối sâu, đèo cao. Những con đường chúng tôi mở – tổng cộng hơn 4.130 km đường chiến lược – đã trở thành mạch máu nối liền hậu phương với tiền tuyến, góp phần quyết định vào chiến thắng mùa Xuân 1975. Khi Sài Gòn giải phóng, tôi đứng trên đồi cao nhìn cờ đỏ tung bay, nước mắt rơi vì vui mừng xen lẫn nhớ thương những người đã nằm lại dọc đường Trường Sơn.

Giờ đây, ở tuổi già, ngồi bên bản Na Nát nghe tiếng gió thổi qua rừng, tôi kể lại cho con cháu nghe về những ngày ấy. Chúng tôi không phải là anh hùng trên báo chí, chỉ là những thanh niên bình thường, nhưng đã làm nên điều phi thường bằng máu, mồ hôi và lòng yêu nước. Lực lượng Thanh niên xung phong – những đóa hoa lửa bất diệt – mãi là niềm tự hào của dân tộc. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ giữ gìn và phát huy tinh thần ấy, để đất nước mãi mãi trường tồn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG CON ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN DƯỚI LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa