Những "con mắt" xuyên đêm trên đỉnh Trường Sơn
Mô tả ngắn về tác phẩm: Ký ức về những chuyến xe "không kính" vượt cổng trời, nơi ranh giới giữa cái chết và sự sống chỉ mỏng manh bằng một đường lái. Đó là câu chuyện về lòng quả cảm và ánh sáng niềm tin rực cháy trong đêm tối đại ngàn
Những ngày cuối năm 1971, dãy Trường Sơn không ngủ dưới làn mưa bom bão đạn. Tiếng động cơ gầm rú hòa cùng tiếng nổ chát chúa của bom tọa độ trở thành bản nhạc quen thuộc nhưng đầy ám ảnh. Ông Lục, khi ấy mới là một chàng trai đôi mươi, đôi tay gầy nhưng rắn rỏi bám chặt lấy vô lăng của chiếc xe tải Zil-130 đã mất đi cả kính chắn gió và đèn pha."Lúc đó, chúng tôi không sợ chết, chỉ sợ hàng không ra được tiền tuyến," ông kể lại với ánh mắt xa xăm. Trong bóng tối đặc quánh của rừng già, khi ánh sáng đèn pha là mục tiêu cho máy bay địch, những người lính lái xe phải dùng "mắt thần" – đó là sự cảm nhận mặt đường qua từng nhịp rung của tay lái và sự dẫn đường bằng những tấm khăn trắng của các cô gái thanh niên xung phong bên vệ đường.Mùa khô năm đó, một trận oanh tạc dữ dội đã chia cắt cung đường huyết mạch. Xe của ông Lục bị trúng mảnh bom, lốp trước xẹp lép, nhưng bên trong thùng xe là nhu yếu phẩm và đạn dược đang chờ tiếp tế. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ông và đồng đội đã dùng cả sức người để đẩy xe qua đoạn bùn lầy dưới làn pháo sáng của địch.Hòa bình lập lại, ông trở về với những vết sẹo trên cơ thể và cả trong tâm khảm. Mỗi khi trời đổ mưa hay nghe tiếng sấm rền, ký ức về những đêm trắng trên đỉnh Trường Sơn lại ùa về. Tác phẩm này không chỉ kể lại một trận đánh, mà là lời tri ân gửi đến những "con mắt" đã giữ cho mạch máu giao thông của Tổ quốc chưa bao giờ ngừng chảy.


