NHỮNG CON NGƯỜI ĐI DỌC TRƯỜNG SƠN
NHỮNG CON NGƯỜI ĐI DỌC TRƯỜNG SƠN
Dưới bầu trời rực rỡ của tự do hôm nay, ít ai ngờ rằng sức mạnh vĩ đại nhất của một dân tộc đôi khi lại bắt đầu từ những trái tim còn rất trẻ. Có một màu áo xanh đã đi qua hai thế kỷ, nhuộm thắm bởi màu của hy vọng và máu của lòng quả cảm. Đó là màu áo của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh— nơi hội tụ của những cánh chim đầu đàn, những người đã chọn dâng hiến thanh xuân cho lý tưởng độc lập.
Lịch sử không chỉ là những dòng chữ in trên mặt giấy phẳng lì hay những cột mốc đã lùi xa vào đĩ vãng. Lịch sử của Đoàn là bản hùng ca được viết bằng nhịp đập của hàng triệu con người "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Từ những thanh niên yêu nước thủa ban đầu tại Quảng Châu, đến những chiến sĩ dũng cảm trên đường mòn Hồ Chí Minh huyền thoại, họ đã sống một tuổi trẻ không hề hối tiếc.
Hãy ngược dòng thời gian về những năm tháng sục sôi ấy, để nghe tiếng gọi của con tim , tiếng gọi núi rừng và chứng kiến cách mà cả một thế hệ đã biến ý chí thành sức mạnh xoay chuyển vận mệnh dân tộc như thế nào
Bác Phạm Xuân Uy , sinh năm 1954 , là người con miền Bác sinh ra tại vùng quê xã Tân Phong, Huyện Ninh Giang , Tỉnh Hải Dương. Bác tham gia chiến đấu vào những năm 1972 trong thời kỳ ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi vào Nam bác là lính trinh sát tại K105 , D27 sư đoàn 5.
|
Sau ngày thi tốt nghiệp cấp 3, Bác liền nhận được lời gọi nhập ngũ , “Chẳng kịp lấy bằng tốt nghiệp cứ gát lại sách vở mà đi thôi , thế là vào đời binh nghiệp...” – bác nói. Từ đó , từ một chàng thanh niên với nhiều ước mơ và khát khao của tuổi trẻ ,đã được tham gia vào cuộc đời của “những con người cầm súng”.
Năm 1972 – những ngày huấn luyện khốc liệt tại Miền Bắc
Ngày 18 đến 30/12/1972 , Mỹ muốn “ Đưa nước ta về thời kỳ đồ đá” chúng hủy diệt Hà Nội , Hải Phòng bằng 10.000 tấn bom B-52 ép nước ta phải chấp nhận các điều khoản có lợi cho Mỹ trong hội nghị Paris . Tiếng máy bay , những quả bom liên tục được thả xuống tại vùng đất thân thương “Nó đưa máy bay b-52 ném khắp Phố Khâm Thiên của Hà Nội , ác liệt lắm không còn một mái nhà..”–Bác nói.
Hành quân đi dọc Trường Sơn
Sau chưa đầy 80 ngày huấn luyện tại miền Bắc , đơn vị bác nhận lệnh hành quân vào Nam giải phóng mặt trận . Gần 4 tháng trời xẻ dọc Trường Sơn, những tháng ngày vô cùng ác liệt và khó khắn của cuộc đời bác. Những chàng trai mới tuổi đôi mươi đi bộ dưới tiết trời nắng nóng , giữa tiếng gầm gú của máy bay, giữa nỗi nhớ nhà da diết nhưng những trái tim ấy vẫn đập cùng một nhịp , vẫn kiên cường vượt qua khó khắn , cứ đi và đi mãi vì một miền Nam phía trước.
Bác kể “”Gần 4 tháng trời đi bộ, cứ sáng đi chiều lại dừng nấu cơm ăn , tất cả gạo nước súng là trên vai hết chơn...” . Những ngày tháng ấy có bữa cơm nóng cũng có bữa nguội nhưng đối với bác đó là những bữa cơm hạnh phúc – bữa cơm của những con người đều phải xa gia đình , xa quê hương mà ngồi lại với nhau.
Chiến trường Miền Nam – Thời kỳ oanh liệt
Tháng 1/1973 , sau những năm tháng dài đằn đẳn hành quân dọc Trường Sơn, đơn vị của bác cũng vào đến Miền Đông Nam Bộ . Lúc bấy giờ , Bác được điều vào đội trinh sát tại Sư Đoàn 5, bắt đầu vào công cuộc giải phóng dân tộc .
Tháng 10/1973 ,lần đầu tiên của một chiến sĩ trẻ tham gia chiến đấu, đơn vị của bác đánh vào thị xã Phước Long – mãnh đất rực lửa đã in đậm nét vào tâm trí , một trận đánh được coi là ác liệt nhất trong cuộc đời đi lính của bác . Bước sáng năm 1974 , chiến dịch cứ thế liên tục từ Bến Cầu đến Đức Hòa rồi Đức Huệ , đánh lên cả căn cứ quân địch trên núi Bà Đen liên tục giành chiến thắng.
Đầu năm 1975 , sau những chiến thắng vẻ vang, bác tiếp tục tham gia vào chiến dịch giải phóng chi khu Cần Đước của Long An
Ngày 24/4/1975 , đơn vị của bác đánh cắt vào Quốc lộ 4 chặng đứt lực lượng tiếp viện của quân địch vào Sài Gòn. Ngày 27 đơn vị đánh vào căn cứ hãi quân Bến Lức và được lệnh tiến vào Sài Gòn. Bác thuộc 5 cánh quân đánh vào Sài Gòn thuộc đoàn 232 với nhiệm vụ ngăn chặn quân địch tiếp viện từ Cần Thơ
Đúng 11h30 ngày 30/4/1975, quân ta tiến thẳng vào Dinh Độc Lập. Bộ tổng tham ưu đầu hàng vô điều kiện , chiến dịch Sài Gòn toàn thắng .
Những Ký ức không thể phai trong cuộc đời người lính
“ Nếu kể về từng trận đánh , từng buổi, từng ngày thì giang nan và ác liệt lắm ...”
Ngoài bom đạn và khối lửa bom đạn và khối lửa vô cùng gian nan và cực khổ nhưng lại luôn khắc ghi vào tâm trí bác như một phần ký ức chẳng thể quên về cái thời tuổi trẻ . Bác kể “ Ra trận chỉ có lương khô, bao lương khô 1 ký quấn vào eo mà ăn,...bò vào nhà dân xin nước mà uống, vất vả lắm các cháu à..”.
Những ký ức động lại trong trái tim bác còn là những đêm hành quân giữa cánh đồng “ Chó Ngáp” đi mãi mà toàn là đồng , trời thì tối đen như mực, những đôi chân cứ thế đi trên những cánh đồng đốt rơm toàn là tro , sáng vào được đến rừng mặt mủi ai náy đều đen xì xì– Bác cười
Từng ngày chiến đấu , lại thêm từng đồng đội ngã xuống. Bác kể “ Có lúc xe tăng nó lên ,.... những đơn vị rút không kịp xe tăng nó tràn đến , sặp hầm mà hi sinh rất nhiều....”– tiếng nghẹn trong lời kể của bác .
Câu chuyện của cả thế thệ mai sau
Câu chuyện của bác Phạm Xuân Uy như một dư âm về một thời hoa lửa vẫn còn vang vọng mãi trong căn phòng nhỏ. Qua những lời kể chân thực, đôi khi nghẹn lại vì xúc động, hình ảnh về những người trẻ tuổi năm xưa hiện lên không phải là những điều cao siêu, mà là những chàng trai trẻ mang trong mình trái tim nồng cháy và một niềm tin sắt đá vào lý tưởng của Đoàn viên – lý tưởng của dân tộc. Chiếc huy hiệu Đoàn đã sờn màu theo năm tháng trên ngực áo của bác không chỉ là vật kỷ niệm, mà là minh chứng cho một lời thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Những bước chân xẻ dọc Trường Sơn, những đêm không ngủ bên công trường, ấy chính là bản anh hùng ca rực rỡ nhất của tuổi trẻ Việt Nam.
Hòa bình và độc lập của dân tộc ngày hôm nay được xây đắp bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của cả thế hệ thanh niên . Tiếp nối ngọn lửa từ quá khứ, tuổi trẻ thế hệ mới hôm nay đang viết tiếp những chương mới bằng trí tuệ và sự sáng tạo. Dẫu bối cảnh lịch sử đã thay đổi, nhưng tinh thần "Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên" vẫn luôn là kim chỉ nam, thúc giục mỗi người trẻ dấn thân, cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của các thế hệ cha anh đi trước.
|
"Thanh niên là người chủ tương lai của nước nhà... Nước nhà thịnh hay suy, yếu hay mạnh một phần lớn là do các thanh niên."–Chủ tịch Hồ Chí





