Bài viết

Những con người giữ nhịp cho chiến trường

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, trên tuyến đường rừng Đường Trường Sơn, có một tiểu đội nhỏ thuộc Thanh niên xung phong Việt Nam được giao nhiệm vụ giữ thông đường và đảm bảo liên lạc giữa các đơn vị.

Nhóm có ba người: một giao liên, một y tá và một pháo thủ. Họ không ở cùng một nơi, nhưng luôn gặp nhau ở những thời khắc quan trọng nhất của chiến trường.

Người giao liên tên Hạnh, ngày nào cũng băng rừng mang tài liệu vượt qua những đoạn đường vừa bị bom đánh phá. Có lần, cô phải nằm ép xuống đất khi máy bay quay lại, tay vẫn giữ chặt túi giấy ướt mồ hôi.

Người y tá tên Mai làm việc ở trạm dã chiến. Thương binh được đưa về liên tục, có đêm cô không kịp ngồi xuống nghỉ. Tiếng rên, tiếng cáng chạy, ánh đèn dầu lay lắt—tất cả trở thành nhịp sống quen thuộc.

Người pháo thủ tên Lan đứng ở trận địa phòng không. Khi còi báo động vang lên, cô cùng đồng đội lập tức vào vị trí. Những khẩu pháo nặng nề như sống dậy giữa đêm rừng, bảo vệ con đường vận chuyển phía sau.

Một đêm, một trận bom lớn đánh xuống khu vực giao thông. Đường bị tắc, thương binh không thể chuyển đi, và mệnh lệnh từ chỉ huy chưa tới nơi. Ba người ở ba vị trí khác nhau, nhưng đều hiểu: nếu chậm một nhịp, cả tuyến sẽ bị gián đoạn.

Hạnh lao đi trong rừng để nối lại liên lạc. Mai không rời trạm, cố giữ từng ca cấp cứu. Lan giữ chặt vị trí, sẵn sàng bắn trả nếu máy bay quay lại.

Sau nhiều giờ căng thẳng, đường được thông, thương binh được chuyển đi, và liên lạc được nối lại. Không ai nói nhiều, chỉ nhìn nhau trong ánh đèn mờ—hiểu rằng họ vừa giữ được nhịp cho cả chiến trường.

Giữa chiến tranh, họ không chỉ là những cá nhân riêng lẻ. Họ là những “nhịp đập” thầm lặng, giúp chiến trường không ngừng lại giữa bom đạn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn