Cựu chiến binh

NHỮNG CƠN SỐT RÉT KHÔNG KHUẤT PHỤC ĐƯỢC NGƯỜI LÍNH

Bài viết phản ánh cuộc chiến thầm lặng nhưng khốc liệt với bệnh sốt rét rừng của người lính trên đường ra trận, làm nổi bật ý chí, nghị lực và tinh thần vượt lên bệnh tật để hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng với Tổ quốc.

Hưng Yên23/12/2025Bùi Cẩm Bích 5C (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, bom đạn không phải là nỗi ám ảnh duy nhất của chiến tranh. Với ông Vũ Trọng Rạng, một trong những thử thách dai dẳng và tàn khốc nhất chính là những cơn sốt rét rừng kéo dài suốt chặng đường hành quân và cả khi đã bước vào chiến hào.

Sốt rét đến bất ngờ và dữ dội. Ban ngày, người lính vẫn gắng gượng hành quân, đào hầm, tải đạn. Nhưng đêm xuống, khi thân thể vừa được thả lỏng, những cơn rét run bắt đầu ập đến. Toàn thân lạnh cóng như ngâm trong nước đá, răng va vào nhau lập cập. Chỉ một lát sau, cơn nóng lại bốc lên dữ dội, người như bị nung trong lửa.

Thuốc men lúc ấy vô cùng hiếm. Mỗi đơn vị chỉ được phát một lượng rất ít ký ninh, phải dùng dè sẻn. Có người sốt li bì nhiều ngày liền, mắt trũng sâu, người gầy rộc đi thấy rõ. Nhưng tuyệt nhiên không ai xin rời đơn vị.

Ông Rạng nhớ rõ có lần mình đang lên cơn sốt nặng, mồ hôi vã ra như tắm, đầu óc quay cuồng. Đồng đội phải dìu ông xuống hầm nghỉ tạm. Nhưng chỉ ít giờ sau, nghe tiếng báo động máy bay, ông lại gượng dậy, cầm súng vào vị trí chiến đấu. “Sốt thì sốt, còn sống là còn đánh”, câu nói giản dị ấy trở thành suy nghĩ chung của cả đơn vị.

Có những đồng chí vừa khỏi cơn rét run, chưa kịp ăn uống, đã khoác ba lô lên đường. Có người sốt đến mê man nhưng khi tỉnh lại chỉ hỏi một câu: “Đơn vị đi đến đâu rồi?” Không ai muốn bị bỏ lại phía sau, bởi mỗi bước hành quân đều hướng về Thành Cổ – nơi đang hứng chịu mưa bom bão đạn.

Những cơn sốt rét không khuất phục được người lính, bởi phía sau họ là quê hương, là gia đình, là Tổ quốc đang bị giày xéo. Chính trong những đêm đau đớn ấy, tinh thần đồng đội càng gắn bó. Người khỏe chăm người ốm, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm.

Hôm nay, khi kể lại, ông Rạng bảo rằng: “Sốt rét làm thân thể yếu đi, nhưng không làm ý chí người lính yếu đi.” Và chính những cơn sốt ấy đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời của một thời hoa lửa – nơi con người chiến thắng cả kẻ thù hữu hình lẫn những thử thách vô hình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn