NHỮNG CƠN SỐT RÉT NƠI CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA
Ký ức không thể quên của cựu chiến binh Phan Sỹ Thành Nhắc đến những năm tháng quân ngũ, cựu chiến binh Phan Sỹ Thành, sinh năm 1959, không chỉ nhớ về những trận chiến, những cuộc hành quân giữa rừng sâu mà còn nhớ đến những cơn sốt rét rừng – thứ bệnh đã trở thành nỗi ám ảnh của biết bao người lính từng chiến đấu và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Nhắc đến những năm tháng quân ngũ, cựu chiến binh Phan Sỹ Thành, sinh năm 1959, không chỉ nhớ về những trận chiến, những cuộc hành quân giữa rừng sâu mà còn nhớ đến những cơn sốt rét rừng – thứ bệnh đã trở thành nỗi ám ảnh của biết bao người lính từng chiến đấu và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.
Năm 1978, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Thành lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, người thanh niên năm ấy mang theo hành trang giản dị của một người lính và bước vào những tháng ngày đầy gian khổ.
Chiến trường Campuchia khi ấy là những cánh rừng rộng lớn, khí hậu khắc nghiệt, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Người lính không chỉ phải đối mặt với bom đạn, mà còn phải chống chọi với bệnh tật, đói khát và những cuộc hành quân kéo dài giữa rừng.
Trong những ký ức ấy, sốt rét là một phần không thể quên.
Có những lần đang hành quân, cơ thể bỗng lạnh run, răng va vào nhau lập cập. Người nóng như lửa nhưng lại rét buốt đến tận xương. Có lúc người lính chỉ còn biết nằm xuống, đắp tạm chiếc chăn mỏng, chờ cơn sốt đi qua.
Nhưng chiến trường không cho phép người lính được nghỉ ngơi quá lâu.
Hết cơn sốt, khi người còn rã rời, họ lại phải đứng dậy tiếp tục nhiệm vụ.
“Sốt rét rồi cũng phải cố mà đi”
Với những người lính năm ấy, bệnh tật là điều không thể tránh khỏi. Trong rừng sâu, muỗi nhiều, điều kiện ăn ở thiếu thốn, thuốc men không phải lúc nào cũng có.
Một cơn sốt có thể khiến cả người mềm nhũn.
Nhưng phía trước vẫn là nhiệm vụ.
Phía sau là đồng đội.
Bởi vậy, nhiều người lính đã tự động viên nhau:
“Cố lên, hết sốt rồi lại đi.”
Đằng sau câu nói tưởng như bình thường ấy là cả một nghị lực phi thường.
Có những người vừa trải qua cơn sốt vẫn cố gắng theo kịp đơn vị. Người khỏe dìu người yếu. Người có thuốc chia cho người không có. Một ít nước, một viên thuốc, một lời động viên giữa rừng sâu đôi khi trở thành nguồn sức mạnh giúp người lính vượt qua những lúc tưởng chừng không thể đứng dậy.
Với ông Thành, những năm tháng ấy không chỉ khắc sâu sự khắc nghiệt của chiến trường mà còn làm ông càng thấm thía hơn tình đồng chí, đồng đội.
Gần 50 năm, ký ức vẫn còn nguyên
Bây giờ, người lính năm nào đã trở thành cựu chiến binh.
Gần 50 năm đã trôi qua kể từ ngày ông rời quê hương lên đường làm nhiệm vụ.
Thời gian có thể làm nhiều ký ức trở nên mờ nhạt, nhưng những năm tháng chiến trường thì dường như vẫn nằm nguyên trong tâm trí ông.
Những cánh rừng Campuchia.
Những cuộc hành quân.
Những đêm ngủ giữa rừng.
Những cơn sốt rét đến bất chợt.
Và hơn hết là những người đồng đội đã từng cùng ông vượt qua những tháng ngày gian khổ ấy.
Có người may mắn trở về.
Có người trở về nhưng mang trên mình những di chứng của chiến tranh.
Và cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi đất khách quê người.
Đó chính là điều khiến ông Thành đau đáu suốt nhiều năm.
Tìm đồng đội – với ông không chỉ là tìm một người đã từng chiến đấu cùng mình. Đó còn là tìm lại một phần tuổi trẻ, một phần cuộc đời đã gửi lại nơi chiến trường Campuchia.
Nỗi nhớ của người trở về
Có lẽ chỉ những người từng sống giữa chiến trường mới hiểu được giá trị của hai chữ “đồng đội”.
Ngày ấy, họ cùng nhau vượt qua bệnh tật, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô; khi một người yếu, những người còn lại dìu đi.
Họ từng nghĩ rằng sau chiến tranh, tất cả sẽ cùng trở về.
Nhưng chiến tranh không cho tất cả những người lính một cơ hội như nhau.
Gần nửa thế kỷ sau, ông Phan Sỹ Thành vẫn nhớ những người đồng đội ấy.
Những cơn sốt rét năm xưa có thể đã qua.
Những cánh rừng Campuchia có thể đã đổi thay.
Nhưng tình đồng đội thì vẫn còn đó.
Và trong sâu thẳm ký ức của người cựu chiến binh, những người lính năm nào vẫn mãi là những chàng trai tuổi đôi mươi – những người đã cùng ông đi qua những tháng ngày gian khổ nhất của cuộc đời.
Một cơn sốt rét có thể chỉ kéo dài vài ngày. Nhưng ký ức về những người đồng đội đã cùng mình vượt qua cơn sốt ấy có thể theo một người lính suốt cả cuộc đời.



