Những con tàu không số và lời thề giữa đại dương
Các cháu ạ, khi nói về Đường mòn Hồ Chí Minh, người ta thường nghĩ đến những dải đất đỏ băng qua rừng rậm Trường Sơn. Nhưng còn một con đường khác, cũng hiểm nguy và anh hùng không kém, đó là con đường xuyên qua sóng gió đại dương trên những con "Tàu không số".
Ngày ấy, chúng bác lên đường mà không có lễ truy điệu, không có thư từ gửi về. Mỗi chuyến tàu ra đi là một lần xác định "sinh tử hữu mệnh". Con tàu vốn là tàu đánh cá lột xác, không số hiệu, không phù hiệu. Trong khoang tàu, dưới lớp cá khô và lưới đánh cá là hàng tấn súng đạn, thuốc men đang chờ tiếp tế cho chiến trường miền Nam.
Bác nhớ nhất chuyến tàu đi vào bến Vũng Rô năm 1964. Biển đêm tối như hũ nút, sóng dữ dội đánh tràn lên boong tàu. Phía xa, đèn pha của tàu tuần tiễu địch quét qua quét lại như những con mắt quỷ. Cả tàu nín thở. Lệnh của cấp trên là: "Nếu bị lộ và không thể thoát, phải kích nổ khối thuốc nổ để xóa sổ con tàu, không để rơi vào tay địch".
Mọi người đã đứng vào vị trí chiến đấu, tay giữ chặt kíp nổ. Bác nhìn những đồng đội trẻ măng bên cạnh, ai cũng bình thản đến lạ. Lúc đó, bác chỉ nghĩ: "Nếu tàu nổ, mình sẽ tan vào biển cả quê hương, nhưng súng đạn này nhất định phải đến được tay anh em trong đó". May mắn thay, nhờ mưu trí và sự am hiểu luồng lạch, chúng bác đã luồn lách qua được mạng lưới tàu tuần tiễu dày đặc để cập bến an toàn.
Giây phút những kiện hàng đầu tiên được chuyển xuống cho quân dân địa phương dưới màn đêm, những cái ôm siết chặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má những người lính biển đã nói lên tất cả. Chúng bác biết rằng, mỗi chuyến tàu cập bến thành công là thêm một niềm hy vọng cho ngày thống nhất.
Có những lần tàu bị bao vây, đồng đội của bác đã phải tự tay nhấn chìm "đứa con tinh thần" của mình và vĩnh viễn nằm lại dưới lòng biển sâu để giữ bí mật con đường. Biển Đông xanh thẳm kia không chỉ có muối mặn, mà còn có cả máu và linh hồn của những người lính cảm tử.
Các cháu thanh thiếu nhi thân mến, biển đảo là một phần máu thịt không thể tách rời của Tổ quốc. Thế hệ các bác đã dùng những con tàu gỗ thô sơ để nối liền mạch máu dân tộc. Ngày nay, các cháu có những con tàu hiện đại, có tri thức và công nghệ. Hãy học tập thật tốt để bảo vệ chủ quyền biển đảo, để những hy sinh của "Huyền thoại tàu không số" mãi mãi rạng danh trong sử sách. Đừng sợ sóng to gió lớn, vì trong dòng máu của các cháu đang chảy niềm tự hào của một dân tộc anh hùng.


