Cựu chiến binh

Những con tàu lặng lẽ vươn khơi

“Biển đảo là máu thịt của Tổ quốc. Thế hệ chúng tôi đã lấy thân mình làm cọc tiêu, lấy xương máu để giữ gìn từng tấc biển, tấc đảo. Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình, hãy vươn ra biển lớn bằng tri thức, bằng công nghệ, và luôn giữ vững tình yêu, trách nhiệm với chủ quyền thiêng liêng của đất nước.” ​Giờ đây, Hải Phòng đã trở thành một trung tâm cảng biển quốc tế sầm uất, những chuyến tàu hàng nghìn tấn ngày đêm cập bến giao thương. Nhưng giữa nhịp sống vươn mình mạnh mẽ ấy, huyền thoại v

Hải Phòng28/02/2026Nguyễn Nam (Phường Hồng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật: Cựu chiến binh Trần Văn Hải

​(Nguyên thủy thủ Đoàn tàu Không số (Lữ đoàn 125 Hải quân), hiện cư trú tại phường Quán Toan, quận Hồng Bàng)

​Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, từ bến K15 (Đồ Sơn, Hải Phòng), có những con tàu lặng lẽ vươn khơi giữa đêm đen mịt mùng. Năm 1968, chàng thanh niên vạm vỡ của miền biển Trần Văn Hải vừa tròn 21 tuổi, đã tình nguyện viết đơn bằng máu để gia nhập đội quân bí mật ấy. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là vận chuyển vũ khí, đạn dược chi viện cho chiến trường miền Nam trên con đường huyền thoại: Đường Hồ Chí Minh trên biển.

​Ông kể lại, mỗi chuyến đi là một cuộc đấu trí sinh tử với hệ thống radar, máy bay trinh sát và tàu tuần dương dày đặc của địch. Không có số hiệu, không có lộ trình cố định, và thậm chí không có cả tên thật. Những người lính biển ra đi với lời thề: "Sống để dạ, chết mang theo".

​“Chúng tôi khi ấy bước lên tàu là xác định đã làm lễ truy điệu sống cho chính mình. Dưới hầm tàu là hàng chục tấn thuốc nổ và vũ khí. Nếu bị địch phát hiện và bao vây cạn kiệt đường lùi, toàn đội sẽ tự kích nổ để hủy tàu, quyết không để vũ khí rơi vào tay giặc,” ông nhớ lại, ánh mắt rực sáng sự kiên định của một người từng vượt qua ranh giới sống chết.

​Giữa trùng khơi sóng dữ và vòng vây quân thù, tinh thần đồng chí, đồng đội càng trở nên thiêng liêng. Có những đêm bão lớn, sóng cao lấp cả thân tàu, mọi người phải tự buộc mình vào boong để không bị hất văng xuống biển. Có những chuyến đi, tàu bị lộ, địch dội pháo sáng rực cả một vùng trời, máu của đồng đội đã nhuộm đỏ cả mặt boong, nhưng vô lăng vẫn vững vàng hướng thẳng về bờ cõi miền Nam.

​Hòa bình lập lại, ông Hải trở về quê hương Hải Phòng, tiếp tục gắn bó với ngành Hàng hải và tích cực tham gia công tác tại Hội Cựu chiến binh phường Hồng Bàng. Những câu chuyện về biển cả, về những con tàu không số luôn là niềm cảm hứng bất tận trong những buổi nói chuyện truyền thống tại các trường học trên địa bàn.

​Trong những dịp sinh hoạt chuyên đề cùng thế hệ trẻ, ông thường bộc bạch:

“Biển đảo là máu thịt của Tổ quốc. Thế hệ chúng tôi đã lấy thân mình làm cọc tiêu, lấy xương máu để giữ gìn từng tấc biển, tấc đảo. Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình, hãy vươn ra biển lớn bằng tri thức, bằng công nghệ, và luôn giữ vững tình yêu, trách nhiệm với chủ quyền thiêng liêng của đất nước.” ​Giờ đây, Hải Phòng đã trở thành một trung tâm cảng biển quốc tế sầm uất, những chuyến tàu hàng nghìn tấn ngày đêm cập bến giao thương. Nhưng giữa nhịp sống vươn mình mạnh mẽ ấy, huyền thoại về Đoàn tàu Không số và những thủy thủ kiên trung năm xưa vẫn mãi là một khúc tráng ca bất diệt, thắp sáng mãi ngọn lửa tự hào trong trái tim mỗi người dân đất Cảng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn