NHỮNG CỘT MỐC SỐNG GIỮA TRÙNG KHƠI
NHỮNG CỘT MỐC SỐNG GIỮA TRÙNG KHƠI
NHỮNG CỘT MỐC SỐNG GIỮA TRÙNG KHƠI
Trong không khí hối hả của những ngày giáp Tết, khi dòng người ngược xuôi sắm sửa cho tổ ấm, tôi tìm đến ngôi nhà nhỏ ven biển của chú Minh – một cựu binh từng có nhiều năm gắn bó với lính nhà giàn DK1. Chú Minh vừa trải qua một đợt điều trị dài ngày do di chứng của những năm tháng lênh đênh trên biển, nhưng đôi mắt chú vẫn sáng quắc khi nhắc về đại dương. Tôi mang đến tặng chú cuốn kỷ yếu về hành trình “Tuổi trẻ vì biển đảo quê hương”. Nhìn những tấm ảnh tàu hải quân rẽ sóng, chú chậm rãi vuốt ve trang giấy, giọng khàn đặc: “Cháu ạ, hòa bình ở đất liền là tiếng còi xe, là ánh điện phố thị; nhưng với tụi chú ở ngoài khơi xa, hòa bình đôi khi là sự tĩnh lặng đến gai người của mặt biển trước khi cơn bão tràn qua.” Chú kể cho tôi nghe về trận bão lịch sử năm ấy. Khi đó, chú là trạm trưởng trên một nhà giàn giữa trùng khơi. Trong ký ức của chú, sự khắc nghiệt của thời bình không đến từ làn đạn quân thù, mà đến từ sự cuồng nộ của thiên nhiên. Đêm ấy, sóng cao như những tòa nhà đổ ập xuống, khối sắt thép khổng lồ rung lên bần bật. “Lúc nguy cấp nhất, chúng chú đã buộc chặt mình vào nhau, lưng tựa vào cột mốc chủ quyền,” chú Minh xúc động nhớ lại. Trong đêm đen kịt ấy, anh Hải – người chiến sĩ trẻ nhất trạm, quê ở vùng núi cao Yên Bái – đã hy sinh khi cố gắng gia cố lại cột ăng-ten thông tin để giữ liên lạc với đất liền. Một con sóng dữ dội đã cuốn anh đi vào lòng biển mẹ. Chú kể, lúc ấy cả trạm chỉ biết thét gào tên anh giữa tiếng gió rít. Đau xót thay, anh ngã xuống khi chỉ còn vài ngày nữa là được đổi ca về đất liền để kịp nhìn mặt đứa con đầu lòng vừa chào đời. Hy sinh trong thời bình, giữa mênh mông sóng nước, không có một nắm đất để đắp điếm, chỉ có biển xanh ôm lấy hình hài anh vào lòng. Lời nhắn nhủ cuối cùng của anh với đồng đội không phải là nỗi sợ hãi, mà là: “Bằng mọi giá phải giữ được thông tin, không để mất dấu nhà giàn.” Câu chuyện của chú Minh khiến tôi lặng người. Chú bảo: “Máu của người lính đổ xuống biển xanh để màu xanh ấy mãi mãi yên bình cho ngư dân thả lưới, cho những chuyến tàu chở hàng cập bến bình an. Đó là cái giá của hòa bình mà không phải ai cũng thấy được.”
Rời nhà chú Minh, đi dọc bờ biển, tôi nhìn thấy những con tàu của lực lượng Cảnh sát biển và Hải quân đang vươn khơi. Tôi sực nhớ đến những người lính trẻ hôm nay. Họ vẫn đang tiếp nối hành trình của chú Minh, anh Hải. Đó là những người lính dầm mình trong mưa bão để cứu hộ ngư dân gặp nạn, là những chiến sĩ thức trắng đêm trên đài quan sát để canh giữ từng tấc đất, tấc biển của Tổ quốc. Hay mới đây nhất, hình ảnh những chiến sĩ hải quân nhường từng giọt nước ngọt, từng mẩu lương khô cho bà con vùng bão lũ miền Trung đã chạm đến trái tim của hàng triệu người. Hóa ra, “trận chiến thời bình” của người lính không có tiếng pháo, nhưng vẫn đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Họ là những “cột mốc sống”, dùng tuổi thanh xuân và lòng quả cảm để dệt nên bức tường thành vững chãi bảo vệ bình yên cho nhân dân. Là một Đoàn viên, tôi nhận ra rằng hòa bình không phải là điều hiển nhiên. Mỗi phút giây yên ổn chúng ta đang có đều được đánh đổi bằng sự hy sinh thầm lặng của những người mang quân hàm xanh. Tôi tự hứa sẽ lan tỏa câu chuyện về chú Minh, về anh Hải đến với thế hệ trẻ chúng tôi. Để chúng tôi biết sống trách nhiệm hơn, khát khao cống hiến hơn, xứng đáng với những “dấu chân không nghỉ” của cha anh trên con đường giữ gìn và dựng xây đất nước
Nguồn: Chú Minh
Sưu tầm : Bùi Tố Uyên- Lớp 12D1- Trường THPT Yên Thủy A



