Bài viết

Những cung đường

Quảng Trị24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cái nắng như thiêu đốt của mùa hè 1972, trong căn hầm nhỏ ẩm ướt giữa rừng rậm, Minh ngồi lặng lẽ, nhìn vào tấm ảnh cũ. Đó là bức ảnh anh và Phương, người yêu của anh, chụp trong một ngày trời đẹp, trước khi chiến tranh ập đến. Phương là người con gái quê trong làng, cùng anh lớn lên và đã hứa hẹn sẽ chờ anh trở về sau những tháng ngày chiến đấu. Nhưng giờ đây, mười tháng đã trôi qua kể từ khi Minh lên đường, và Phương chỉ còn là những ký ức xa vời.

Minh thở dài, gập bức ảnh lại rồi cho vào túi. Anh biết rằng chiến tranh đã cướp đi không chỉ tuổi trẻ mà còn những ước mơ, những dự định. Bây giờ, anh chỉ còn lại chiếc ba lô và khẩu súng, những người đồng đội thân thiết và nỗi nhớ khắc khoải về Phương.

- Minh! Chuẩn bị, chúng ta phải đi ngay! - Một tiếng gọi vọng từ ngoài hầm. Đó là Hoàng, bạn cùng đơn vị của Minh. Hoàng là người đã đi cùng Minh qua biết bao trận đánh, cùng sống chung trong cái nóng hầm hập, cơn đói, cái lạnh buốt giá của những đêm rừng.

Minh đứng dậy, vội vã khoác lên mình chiếc áo lính bạc màu, cầm khẩu súng rồi bước ra ngoài. Ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn pin của đội chiếu sáng, chỉ đủ để họ nhìn thấy nhau trong bóng tối mịt mùng của khu rừng già.

Họ lên đường, băng qua những con đường mòn đầy bùn lầy. Trận chiến phía trước có thể sẽ còn khốc liệt hơn bất cứ lần nào, và Minh biết, nếu không may mắn, lần này có thể anh sẽ không về được. Nhưng anh không sợ. Anh đã chứng kiến quá nhiều cái chết, đã thấy bạn bè mình hy sinh, và trong mỗi lần ấy, anh lại nghĩ đến Phương, nghĩ đến lời hứa sẽ trở về, sẽ xây dựng một cuộc sống mới, một tương lai không có chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn