NHỮNG CUNG ĐƯỜNG KHÔNG CÓ DẤU CHÂN CỐ ĐỊNH
Trên tuyến Trường Sơn, Trần Nguyệt An không có một con đường cố định nào để đi lại. Mỗi chuyến giao liên đều có thể phải thay đổi lộ trình tùy theo tình hình đánh phá và sạt lở.
Có những ngày, chị phải đi vòng qua rừng sâu hàng giờ liền để tránh khu vực nguy hiểm. Đường rừng rậm rạp, nhiều đoạn chỉ có lối mòn nhỏ, vừa đủ cho một người di chuyển.
Dù vậy, Nguyệt An vẫn luôn giữ đúng thời gian quy định. Bởi chị hiểu rằng, mỗi chậm trễ nhỏ đều có thể ảnh hưởng đến cả hệ thống chỉ huy và các đơn vị phía trước.



