Bài viết

NHỮNG CUNG ĐƯỜNG KHÔNG NGỦ: HUYỀN THOẠI CABIN KHÔNG KÍNH

Chiếc xe của Sơn vốn là một chiếc vận tải hiệu Zin-130 cứng cáp. Nhưng sau một trận oanh tạc ở đèo Phu La Nhích, kính chắn gió đã vỡ vụn bởi áp lực bom, mui xe biến dạng, và thùng xe đầy những vết mảnh đạn găm vào như những vết sẹo của một chiến binh.

Bắc Ninh15/05/2026Nguyễn Gia Linh (xã Quang Trung)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CUNG ĐƯỜNG KHÔNG NGỦ: HUYỀN THOẠI CABIN KHÔNG KÍNH

Trong ký ức của ông Sơn – một cựu chiến binh lái xe Trường Sơn – những năm tháng ấy không đo bằng cây số, mà đo bằng những lần đối mặt với tử thần trên những cung đường "túi bom".

1. Chiếc xe không kính và cơn gió đại ngàn

Chiếc xe của Sơn vốn là một chiếc vận tải hiệu Zin-130 cứng cáp. Nhưng sau một trận oanh tạc ở đèo Phu La Nhích, kính chắn gió đã vỡ vụn bởi áp lực bom, mui xe biến dạng, và thùng xe đầy những vết mảnh đạn găm vào như những vết sẹo của một chiến binh.

Sơn kể, lái xe không kính là một trải nghiệm kinh hoàng nhưng cũng đầy kiêu hãnh.

  • Ngày nắng: Bụi Trường Sơn đỏ quạch, cuộn vào cabin như vòi rồng, nhuộm trắng xóa mái tóc xanh, khiến những chàng trai trẻ trông như những ông cụ.

  • Ngày mưa: Nước xối thẳng vào mặt, quất rát bỏng da thịt, đôi tay run lẩy bẩy trên vô lăng vì cái lạnh thấu xương của rừng già.

  • Thế nhưng, Sơn và đồng đội vẫn cười: "Không có kính, ừ thì có bụi... Không có kính, ừ thì ướt áo...". Họ nhìn nhau qua làn bụi rực đỏ, nhe răng cười, những hàm răng trắng bóng nổi bật trên khuôn mặt lấm lem, trở thành biểu tượng của sự lạc quan đến lạ kỳ.

    2. "Ánh sáng" từ trái tim

    Lái xe trên đường Trường Sơn đêm tối là một nghệ thuật sinh tử. Để tránh máy bay địch phát hiện, họ phải dùng đèn gầm – những luồng sáng yếu ớt chiếu sát mặt đất, chỉ đủ nhìn thấy vài mét phía trước.

    Có những đoạn đường nguy hiểm đến mức một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm, Sơn phải nhờ đồng đội đi bộ phía trước, khoác một chiếc áo trắng làm "bia chỉ đường".

    "Cứ thấy bóng trắng phía trước là nhấn ga. Đời lái xe chúng tôi khi ấy, niềm tin dành cho nhau còn sáng hơn cả đèn pha."

    Một đêm nọ, xe của Sơn bị hỏng ngay giữa trọng điểm bom tọa độ. Trong khi Sơn loay hoay dưới gầm xe, tiếng động cơ phản lực gầm rú trên đầu. Đột nhiên, một bàn tay kéo mạnh anh vào hốc đá. Đó là một cô gái thanh niên xung phong đang trực chiến gần đó. Cô ấy không nói gì, chỉ đưa cho anh một mẩu lương khô và một ngụm nước suối. Giữa ranh giới mong manh của cái chết, sự sẻ chia ấy quý giá hơn bất cứ thứ gì trên đời.

    3. Những cái bắt tay qua cửa sổ

    Hạnh phúc nhất của những người lính lái xe là lúc hai đoàn xe đi ngược chiều nhau trên những đoạn đường tránh. Vì không có kính chắn gió, họ không cần mở cửa, chỉ cần thò tay ra ngoài, nắm lấy tay nhau một cái thật chặt. Một cái bắt tay chóng vánh, không kịp hỏi tên, không kịp nhìn rõ mặt, nhưng đủ để truyền cho nhau hơi ấm và lời hứa: "Sống để trở về!"

    Đó là thứ "tình đồng chí" đặc biệt nhất. Họ gặp nhau trong khói bom, chia nhau điếu thuốc lào cháy dở, rồi lại lao vào bóng đêm, về hai đầu đất nước.

    4. Ngày trở về và chiếc vô lăng ký ức

    Năm 1975, Sơn lái chiếc xe cũ nát của mình tiến vào Sài Gòn. Ngày đại thắng, anh đứng giữa phố phường rực rỡ cờ hoa, nhưng nước mắt lại chảy dài. Anh nhớ về những đồng đội đã nằm lại bên những bánh xe cháy sém, nhớ về những "cọc tiêu sống" đã ngã xuống để anh có thể lăn bánh đến ngày hôm nay.

    Sau chiến tranh, ông Sơn giữ lại một mảnh kính vỡ từ chiếc xe năm xưa, đặt trang trọng trên bàn làm việc. Ông bảo:

    • "Nhiều người hỏi sao không bỏ đi cho rảnh nợ. Nhưng với tôi, mảnh kính này nhắc tôi rằng: Để có được một chuyến xe bình an hôm nay, đã có bao nhiêu máu của anh em đổ xuống dọc đường Trường Sơn."

    Ý nghĩa của câu chuyện:

    Hình ảnh những chiếc xe không kính là minh chứng cho tinh thần "Xe chưa qua, nhà không tiếc". Những người lính lái xe không chỉ chở hàng hóa, súng đạn; họ chở trên vai cả vận mệnh dân tộc. Họ chứng minh rằng: Khi con người ta có một lý tưởng cao đẹp để hướng tới, thì mọi khó khăn về vật chất hay sự khốc liệt của hoàn cảnh đều trở nên nhỏ bé.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    NHỮNG CUNG ĐƯỜNG KHÔNG NGỦ: HUYỀN THOẠI CABIN KHÔNG KÍNH | Câu chuyện thời hoa lửa