Cựu Thanh niên xung phong

Những cuộc đời sau khói lửa chiến tranh

Nhà thơ, cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Thanh Bính (Yến Thanh) chia sẻ những ký ức chưa từng kể về Ngã ba Đồng Lộc, về cuộc sống, lý tưởng và sự hy sinh của 10 cô gái Thanh niên xung phong. Những câu chuyện chân thực ấy là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình và tinh thần cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.

TP. Hồ Chí Minh06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với những người từng đi qua "tọa độ lửa" Ngã ba Đồng Lộc, ký ức về những năm tháng ấy vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Mỗi lần nhắc lại, những gương mặt đồng đội, những tiếng bom rền, những bài ca vang lên giữa chiến trường và những cuộc chia ly không ngày gặp lại vẫn hiện về nguyên vẹn trong tâm trí họ.

Tại buổi tọa đàm "Tri ân cựu Thanh niên xung phong – Thời hoa lửa", nhà thơ, cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Thanh Bính, bút danh Yến Thanh, đã xúc động kể lại những câu chuyện ít người biết về mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc – biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.

Theo ông, phía sau mỗi người là một số phận rất đời thường nhưng đều gặp nhau ở một lý tưởng chung: sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho độc lập dân tộc.

Trong ký ức của ông, Trần Thị Hường là "chim sơn ca" của đơn vị. Chị hát hay, hò giỏi, luôn mang tiếng cười và sự lạc quan đến với đồng đội sau mỗi trận bom. Còn Hồ Thị Cúc lại là cô gái hiền lành, ít nói. Dù từng bị bỏng nặng từ nhỏ nhưng chị luôn chăm chỉ, chịu thương chịu khó và được mọi người yêu quý bởi tấm lòng nhân hậu. Nguyễn Thị Nhỏ thì mồ côi cha mẹ từ khi mới ba tuổi, lớn lên trong thiếu thốn nhưng vẫn kiên cường vượt lên số phận để tình nguyện ra tuyến lửa.

Mỗi người một hoàn cảnh, một câu chuyện riêng, nhưng tất cả đều cùng khoác lên mình màu áo Thanh niên xung phong với khát vọng được góp sức cho đất nước. Họ sống giản dị, lạc quan, coi nhau như chị em ruột thịt và cùng nhau vượt qua những tháng ngày ác liệt nhất của chiến tranh.

Nhà thơ Yến Thanh nhập ngũ năm 1965 sau khi tốt nghiệp Trường Trung cấp Thủy bộ Hà Nội. Ông được phân công làm cán bộ kỹ thuật của lực lượng Thanh niên xung phong và có sáu năm trực tiếp công tác tại Ngã ba Đồng Lộc – một trong những trọng điểm đánh phá khốc liệt nhất của không quân Mỹ.

Ngoài nhiệm vụ chuyên môn, ông còn tham gia đội văn nghệ của đơn vị. Những bài thơ, câu hát được cất lên giữa tiếng bom đạn không chỉ giúp xua tan nỗi sợ hãi mà còn tiếp thêm nghị lực để các chiến sĩ tiếp tục bám đường, giữ vững mạch máu giao thông. Chính từ những năm tháng ấy đã hình thành hình ảnh đẹp về phong trào "tiếng hát át tiếng bom", trở thành biểu tượng của tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam.

Nhớ lại quãng thời gian ấy, ông kể rằng chiến trường luôn cận kề cái chết. Ban ngày máy bay địch liên tục đánh phá, ban đêm pháo sáng rực trời, dưới chân là những quả bom nổ chậm có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Nhưng điều kỳ lạ là những người Thanh niên xung phong khi ấy vẫn giữ được một niềm tin mãnh liệt.

Theo ông, chính niềm tin tuyệt đối vào Đảng, vào thắng lợi của cách mạng đã giúp thế hệ thanh niên năm ấy vượt qua mọi gian khổ. Họ chấp nhận hy sinh mà không hề do dự, bởi ai cũng tin rằng những con đường mình mở sẽ đưa đất nước đến ngày thống nhất.

Sau hơn nửa thế kỷ, những ký ức ấy vẫn được nhà thơ Yến Thanh gìn giữ như một phần máu thịt của cuộc đời mình. Mỗi lần kể lại câu chuyện về mười cô gái Đồng Lộc hay những người đồng đội đã ngã xuống, ông không chỉ nhắc về sự mất mát mà còn muốn truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay ngọn lửa của lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và lý tưởng sống cao đẹp.

Những cuộc đời bước ra từ khói lửa chiến tranh đã chứng minh rằng tuổi trẻ đẹp nhất không phải ở những năm tháng bình yên, mà ở sự dám cống hiến khi Tổ quốc cần. Chính những con người bình dị ấy đã viết nên những trang sử hào hùng, để hôm nay đất nước được sống trong hòa bình và phát triển.

Câu chuyện của nhà thơ Yến Thanh không chỉ là hồi ức của một nhân chứng lịch sử mà còn là lời nhắn gửi sâu sắc tới thế hệ hôm nay: hãy biết trân trọng hòa bình, giữ gìn những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng tuổi xuân, mồ hôi và cả tính mạng để giành lấy. Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những cuộc đời sau khói lửa chiến tranh | Câu chuyện thời hoa lửa