Những cuộc gặp đồng đội đầu năm
Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ.
Những cánh rừng nơi biên giới Tây Nam đã xanh trở lại. Tiếng bom đạn ngày nào đã nhường chỗ cho cuộc sống thanh bình. Những người lính năm xưa giờ đều đã bước sang tuổi xế chiều, mái tóc bạc đi theo năm tháng.
Nhưng với bác Nguyễn Hữu Minh, cứ đến đầu tháng Giêng hằng năm, trái tim người lính lại rộn lên một niềm xúc động rất đặc biệt.
Bác kể rằng, vào dịp kỷ niệm Chiến thắng biên giới Tây Nam và Ngày Quốc tế chống chế độ diệt chủng Campuchia (07/01), những người đồng đội thuộc huyện Yên Thành trước đây lại tìm về gặp nhau.
Có người đi hàng chục cây số.
Có người sức khỏe đã yếu nhưng vẫn cố gắng đến.
Bởi ai cũng hiểu rằng, mỗi cuộc gặp là thêm một lần được nhìn thấy những người đã từng cùng mình đi qua chiến tranh.
Khi gặp nhau, họ không nói nhiều về những chiến công.
Không ai kể mình đã lập được thành tích gì.
Điều đầu tiên họ hỏi là:
"Anh có khỏe không?"
"Gia đình dạo này thế nào?"
Rồi họ ngồi bên nhau, chậm rãi nhắc lại những năm tháng ở chiến trường.
Nhắc tên những người đã hy sinh.
Nhắc về những cuộc hành quân trong mưa lũ Kiên Giang.
Nhắc về những lần mở đường máu giữa vòng vây.
Nhắc về người đồng đội tên Phóng vẫn còn nằm lại đâu đó nơi biên giới Campuchia.
Có những lúc câu chuyện đang rôm rả bỗng chùng xuống.
Mọi người cùng lặng im.
Sự im lặng ấy không phải vì không còn điều để nói.
Mà vì ai cũng đang nhớ đến những người không còn có mặt trong cuộc gặp hôm nay.
Bác bảo, mỗi lần gặp nhau, các đồng đội không chỉ ôn lại ký ức, mà còn động viên nhau vượt qua những khó khăn của cuộc sống. Người hỏi thăm sức khỏe, người chia sẻ kinh nghiệm chữa bệnh, người nhắc nhau giữ gìn tinh thần lạc quan để sống vui cùng con cháu.
Sau chiến tranh, họ vẫn tiếp tục đồng hành cùng nhau như những ngày còn khoác áo lính.
Bác xúc động nói:
"Chiến tranh kết thúc rồi, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ kết thúc. Còn gặp được nhau ngày nào là quý ngày ấy. Mỗi lần gặp lại, chúng tôi thấy như những người đã hy sinh cũng đang hiện diện cùng anh em mình."
Nói rồi bác nhìn về phía những đoàn viên, thanh niên đang chăm chú lắng nghe và chậm rãi gửi gắm:
"Các cháu hôm nay có điều kiện học tập, làm việc và sống trong hòa bình. Hãy biết trân trọng tình bạn, tình đồng chí, tình đoàn kết. Đừng để đến khi mất đi mới thấy quý. Hãy sống chân thành với nhau, biết quan tâm, sẻ chia và giúp đỡ những người xung quanh. Một đất nước muốn phát triển thì trước hết con người phải biết yêu thương và đồng lòng với nhau. Đó cũng là điều mà những người lính như chúng tôi đã học được từ chiến tranh và mong muốn gửi lại cho thế hệ trẻ."
Những cuộc gặp đồng đội đầu năm của bác Nguyễn Hữu Minh không đơn thuần là một buổi họp mặt ôn chuyện cũ. Đó là cuộc gặp của lòng biết ơn, của ký ức và của tình đồng đội không bao giờ phai nhạt. Sau mỗi cái bắt tay, mỗi lời hỏi thăm, những người lính lại càng tin rằng sự hy sinh của đồng đội năm xưa không hề vô nghĩa, bởi hôm nay đất nước đã bình yên và thế hệ trẻ đang tiếp tục viết nên những trang mới bằng tri thức, khát vọng và trách nhiệm. Đó cũng chính là điều khiến những người lính năm xưa cảm thấy thanh thản và tự hào nhất.



