Bài viết

Những cuốn họa báo ngoại quốc

Hưng Yên20/11/2025Đoàn xã Đông Tiên Hưng (Đoàn xã Đông Tiên Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khoảng giữa năm 1960.

Thày tôi tiếp được thư của anh cả tôi là cán bộ Chi nhánh Ngân hàng Tuyên Quang báo tin anh đã nhập ngũ. Trước khi vào bộ đội anh đã gửi cái xe đạp Thống Nhất cùng mấy thứ lặt vặt ở nhà bác giáo Tiến!

Mẹ tôi thức suốt đêm để chế món bánh gai gạo nếp đỗ xanh cho thày tôi mang ra Hà Nội làm quà. Mẹ tôi gói một mo tướng cơm nếp lạc. Mấy quả trứng gà luộc cho thày tôi ăn đường. Lần đầu tiên người đi Hà Nội. Bằng tàu hỏa.

Thày tôi được gia đình bác giáo lưu lại chơi Thủ đô hơn mười ngày nhưng chuyện thày kể cho bà con làng Lon về nhà bác giáo Tiến, về chuyến đi Hà Nội thì có cả nhiều năm sau…

Rồi cứ đều đặn hằng tháng, anh bưu tá giao thông xã lại trực tiếp đưa đến làng Lon bọc dày cộp bưu phẩm. Quà của bác giáo Tiến. Đó là những cuốn họa báo của Lào, của Rumani, của Pháp. Ấn phẩm của những cơ quan Đại sứ quán các nước ấy tại Việt Nam mà bác giáo Tiến đã lần lượt tòng sự.

Khỏi nói niềm vui của gia đình tôi đặc biệt là lứa tuổi tôi hân hoan khi có được những tờ họa báo sặc sỡ còn thơm phúc mùi mực in. Thứ này bọc sách bọc vở rất tuyệt, được phân phát cho khắp làng. Nhiều nhà đem trưng, dán lên tường nay vẫn đang còn!

Còn tôi một đêm lạnh năm 1972, lần đầu đến Hà Nội theo lộ trình nhập học đã rụt rè lẫn háo hức gõ cửa ngôi nhà 22 phố Châu Long. Nhà bác giáo Tiến.

Những năm ở khoa Ngữ văn ĐHTH, cứ vài tuần tôi lại ghé phố Châu Long. Ký ức ấm áp là những bữa cơm gia đình ấm bụng. Thi thoảng bác gái lại dúi cho mấy đồng bạc lẻ.

Kết thúc thời sinh viên, nhà tôi xảy ra biến cố lớn. Thày tôi vướng K dạ dày. Mấy tay BS Bệnh viện Thanh Hóa ngu dốt lại làm ẩu. Mổ nhưng nối ngược quai. Hậu quả là uống tí nước vô là nôn!

Còn nước còn tát. Ông anh cả và ông anh hai (anh đã mất năm 2003) cậy nhờ bác giáo Tiến đưa thày ra bệnh viện Việt Đức...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn