Cựu chiến binh

Những Cựu Chiến Binh Quả Cảm ( Nguyễn Xuân Liêm, 1946, thôn An Liêm, xã Thăng Long, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình)

Người cựu chiến binh ấy ông Nguyễn Xuân Liêm đã bước qua tuổi bảy mươi, nhưng ký ức về chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Những năm tháng “thời hoa lửa” đã khắc sâu vào cuộc đời ông, trở thành phần máu thịt không thể tách rời. Dù chiến tranh đã lùi xa, mỗi khi nhắc lại, ánh mắt ông vẫn ánh lên sự trầm lặng pha lẫn kiên cường.

Hưng Yên15/12/202510I (Đoàn Trường THPT Khoái Châu CS2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người cựu chiến binh ấy ông Nguyễn Xuân Liêm đã bước qua tuổi bảy mươi, nhưng ký ức về chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Những năm tháng “thời hoa lửa” đã khắc sâu vào cuộc đời ông, trở thành phần máu thịt không thể tách rời. Dù chiến tranh đã lùi xa, mỗi khi nhắc lại, ánh mắt ông vẫn ánh lên sự trầm lặng pha lẫn kiên cường.

Ngày ấy, ông mới mười chín tuổi, rời làng quê nghèo theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Buổi tiễn quân diễn ra vội vã bên bờ tre đầu làng. Không có cờ hoa, chỉ có những cái nắm tay siết chặt và ánh mắt dõi theo đầy tin tưởng của người ở lại. Người mẹ lặng lẽ đặt vào ba lô con trai nắm cơm nắm và chiếc khăn tay cũ, gửi gắm tất cả yêu thương và hy vọng.

Chiến trường khốc liệt hơn bất cứ điều gì ông từng hình dung. Bom đạn trút xuống xé nát đất trời, khói lửa phủ kín núi rừng. Có những đêm, đơn vị phải nằm im trong hầm sâu, nghe tiếng bom nổ dồn dập ngay trên đầu. Ông đã tận mắt chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống, tuổi đời còn rất trẻ, ước mơ còn dang dở. Những mất mát ấy khiến lòng người quặn thắt, nhưng không ai cho phép mình lùi bước.

Giữa mưa bom bão đạn, tình đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, nhường nhau chỗ ngủ khô ráo nhất. Khi có người bị thương, cả đơn vị thay nhau cáng đồng đội vượt rừng, vượt suối trong đêm tối. Chính tình người ấm áp ấy đã giúp họ đứng vững giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Chiến tranh kết thúc, người lính năm xưa trở về với ruộng đồng, mang trên mình những vết thương không lành hẳn. Thế nhưng, ông chưa bao giờ hối tiếc. Bởi theo lời ông, được sống và chiến đấu trong “thời hoa lửa” là minh chứng cho lòng yêu nước, cho tinh thần bất khuất của một thế hệ sẵn sàng hi sinh để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn