NHỮNG CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG – KÝ ỨC CÒN LẠI TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG
Tác giả: Phan Thị Thanh Thuỷ
Trong những năm chiến tranh, trên những tuyến đường ra trận luôn có những con người làm những công việc tưởng như rất bình thường nhưng lại không thể thiếu đối với tiền tuyến. Đó là những thanh niên xung phong – những chàng trai, cô gái còn rất trẻ, rời quê hương để tham gia mở đường, sửa đường, vận chuyển hàng hóa, bảo đảm giao thông và thực hiện nhiều nhiệm vụ phục vụ chiến trường. Họ có thể không trực tiếp cầm súng trong mọi hoàn cảnh, nhưng thường xuyên phải đối mặt với bom đạn và hiểm nguy. Một con đường bị đánh phá phải được khôi phục để xe tiếp tục đi. Một hố bom xuất hiện phải nhanh chóng được san lấp. Một đoạn đường bị sạt lở phải được sửa chữa. Những công việc ấy cứ lặp đi lặp lại trong điều kiện chiến tranh, và người thực hiện chúng thường phải làm việc ngay cả khi máy bay đối phương vẫn có thể quay trở lại bất cứ lúc nào. Nhiều thanh niên xung phong khi ấy còn rất trẻ, có người vừa rời ghế nhà trường, có người mới bước vào tuổi đôi mươi. Họ mang theo những ước mơ rất bình dị của tuổi trẻ nhưng đã lựa chọn lên đường khi đất nước cần. Có những người trở về sau chiến tranh, tiếp tục cuộc sống đời thường; cũng có những người nằm lại trên những cung đường mà mình từng góp sức giữ thông suốt. Với những người sống sót, chiến tranh không chỉ là ký ức về những năm tháng gian khổ mà còn là ký ức về đồng đội. Nhiều cựu thanh niên xung phong sau ngày hòa bình vẫn giữ liên lạc với nhau, cùng trở lại những địa danh từng gắn bó với tuổi trẻ và thăm viếng đồng đội đã hy sinh. Có những cuộc gặp sau hàng chục năm, những mái đầu từng xanh nay đã bạc, nhưng khi nhắc lại tên một người bạn cũ, ký ức về những ngày tháng trên tuyến đường năm xưa dường như vẫn còn nguyên. Họ nhớ những đêm ngủ bên đường, những bữa cơm vội, những lần tránh bom và cả những người đã không kịp nhìn thấy ngày đất nước hòa bình. Chính những ký ức ấy khiến các cựu thanh niên xung phong trở thành những nhân chứng đặc biệt của lịch sử. Họ không chỉ kể về chiến tranh bằng những sự kiện lớn, mà còn kể về cuộc sống của con người trong chiến tranh – những điều đôi khi không xuất hiện trong sách vở nhưng lại giúp chúng ta hiểu rõ hơn về một thời đại. Ngày nay, nhiều cựu thanh niên xung phong đã tuổi cao, sức khỏe giảm sút, nhưng họ vẫn tham gia các hoạt động nghĩa tình đồng đội, thăm hỏi gia đình liệt sĩ, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Những hoạt động ấy không làm thay đổi quá khứ, nhưng giúp ký ức về quá khứ không bị lãng quên. Bởi với họ, đồng đội không phải là một khái niệm trong lịch sử. Đó là những con người từng sống cạnh nhau, cùng làm việc, cùng chia sẻ những ngày tháng khó khăn và có người đã hy sinh ngay trước mắt mình. Có lẽ vì thế, mỗi lần những cựu thanh niên xung phong trở lại chiến trường xưa đều mang một cảm xúc rất riêng. Con đường ngày trước có thể đã trở thành một tuyến giao thông rộng rãi, những khu rừng đã thay đổi, những hố bom không còn nữa, nhưng ký ức về những năm tháng tuổi trẻ vẫn còn ở đó. Một người có thể quên nhiều chuyện sau hàng chục năm, nhưng đôi khi chỉ cần nhìn thấy một địa danh cũ, một đoạn đường hay một kỷ vật, những ký ức tưởng đã ngủ yên lại trở về. Những cựu thanh niên xung phong hôm nay chính là những người đang mang một phần ký ức của những cung đường năm xưa đi qua thời gian. Họ đã từng góp sức để những con đường không bị đứt giữa bom đạn, và sau chiến tranh, họ lại góp sức để những câu chuyện về đồng đội không bị đứt khỏi ký ức của các thế hệ. Có lẽ đó là một trong những cách đẹp nhất để nhìn về họ: không chỉ như những người đã từng tham gia chiến tranh, mà như những người đang tiếp tục làm một công việc khác trong thời bình – giữ gìn ký ức và truyền lại câu chuyện của một thế hệ đã dành tuổi trẻ cho đất nước.



