NHỮNG CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG VÀ NGƯỜI LÍNH BẢO VỆ TỔ QUỐC
Tối nay, tôi ngồi trên ghế gỗ cũ ở sảnh nhà, tay nắm một tấm ảnh vàng mòn. Trên ảnh là một người đàn ông nâu da, má gượng, mắt sáng như sao, tay cầm một bao y tế cũ trên vai. Đó là ông ngoại tôi, người đã để lại một chân trên chiến trường Trường Sơn, người đã trải qua hàng chục năm khổ cực nhưng vẫn giữ nụ cười ấm áp trên môi. tôi nhìn ảnh, giọt nước mắt rơi xuống tấm kính bẩn hơi, làm mờ hình ảnh người anh hùng nhỏ bé trong tim tôi. Ông ngoại tôi – Phạm Đình Thìn , sinh năm 1939 sinh ra ở Thôn bến đền- tỉnh Lào cai là một người lính đã dành cả tuổi trẻ của mình cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với ông, những năm tháng chiến tranh không chỉ là ký ức về gian khổ, thiếu thốn mà còn là những câu chuyện đầy xúc động về tình đồng đội, về sự hy sinh và lòng dũng cảm của những người chiến sĩ. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa, ông đã lên đường nhập ngũ với tinh thần kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc. Trên chiến trường ác liệt, ông không chỉ hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu mà còn nhiều lần cứu sống đồng đội trong những tình huống sinh tử. Có lần, giữa làn bom đạn dày đặc, ông đã bất chấp nguy hiểm, lao ra kéo một người đồng chí bị thương nặng về nơi an toàn. Người chiến sĩ ấy sau này vẫn luôn nhắc đến ông với sự biết ơn và kính trọng. Không chỉ một lần, ông còn tham gia cứu chữa và đưa nhiều đồng đội thoát khỏi vòng vây của kẻ thù. Những con người mà ông cứu sống, với gia đình họ, ông chính là ân nhân, là người đã mang lại cơ hội được tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến cho Tổ quốc. Trong mắt họ, ông không chỉ là một người lính bình thường mà còn là một người anh hùng thầm lặng. Khi tôi còn nhỏ, ông thường ngồi trên bục cỏ bên nhà, kể cho tôi nghe về tuổi thơ ở quê: "Trước khi chiến tranh đến, chúng tôi hay đi câu cá ở sông, hái quả mận trên đồi, cả làng đoàn tụ ăn tết vui vẻ". Nhưng năm 1955, chiến tranh giành độc lập đến làng, lính Mỹ rơi bom vào khu vực, đốt cháy hàng trăm ngôi nhà, giết chết hàng chục người dân. Ông kể với tôi, lúc đó ông mới 18 tuổi, thấy hàng xóm bị giết, thấy em bé khóc tìm mẹ, ông quyết định tham gia lực lượng kháng chiến. Ông không phải là tướng, không phải là chiến sĩ có chiến tích vang dội, nhưng ông là một y sĩ thương binh, người đã cứu sống hàng trăm người chiến sĩ bị thương trên chiến trường. Ông nói với em: "Y sĩ là người phải cứu sống bất kể ai, dù là người dân hay chiến sĩ, vì tất cả chúng ta đều là con của đất nước". Ông đã theo đội quân đến Trường Sơn, làm việc tại khu y tế sơ cấp, chăm sóc các chiến sĩ bị thương do bom mìn, đạn dập tàn thương. Những ngày khó khăn trên chiến trường .Ông kể cho em nghe nhiều câu chuyện về ngày ngày trên chiến trường, nhưng câu tôi nhớ nhất là câu về vụ bom rơi vào khu y tế. Vào mùa mưa năm 1967, một đội máy bay Mỹ bay qua khu vực, thả hàng trăm quả bom, làm sập toàn bộ khu y tế sơ cấp. Ông bị bom mìn đập vào chân, bị đẩy ra ngoài hàng chục mét, mất ý thức vài giờ. Khi tỉnh dậy, ông thấy toàn bộ người bạn đồng nghiệp đều đã chết, có nhiều chiến sĩ bị thương đang nằm trên cỏ, máu chảy ra khắp nơi. Ông ngồi trên cỏ, tự làm băng gạc từ miếng vải cũ, tự dập dãy vết thương cho các chiến sĩ, không hề hay biết rằng chân mình đã bị gãy xương.
Ông ngoại đã qua đời năm 2024, nhưng hình ảnh ông luôn ở trong tim tôi, là nguồn cảm hứng lớn nhất cho em trong cuộc sống. Mỗi khi tôi gặp khó khăn, tôi nghĩ đến ông ngoại, người đã trải qua hàng chục năm khổ cực nhưng vẫn giữ nụ cười ấm áp trên môi, tôi thấy mình có đủ sức vượt qua mọi khó khăn.



