Những đặc ân bất ngờ
Cố Trung tướng Đặng Kinh, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân - Người từng được thưởng Huân chương Hồ Chí Minh, nguyên Phó tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam có những hồi ức thật tuyệt vời với Bác mà ông và gia đình rất đỗi tự hào.

Những đặc ân bất ngờ
Cố Trung tướng Đặng Kinh, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân - Người từng được thưởng Huân chương Hồ Chí Minh, nguyên Phó tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam có những hồi ức thật tuyệt vời với Bác mà ông và gia đình rất đỗi tự hào.
Sau trận tập kích Sân bay Cát Bi (Hải Phòng) ngày 7-3-1954 do Tỉnh đội trưởng Kiến An Đặng Kinh trực tiếp làm Chỉ huy trưởng đã khiến ông trở nên nổi tiếng. Trận tập kích có một không hai trong lịch sử chiến tranh du kích nước nhà, do ta tiêu diệt 59 máy bay các loại chỉ trong 15 phút, rồi quân ta rút ra ngoài đã trở thành một kỳ tích oanh liệt. Sân bay Cát Bi như một biển lửa cháy trong suốt 17 giờ, trong khi cả 32 cán bộ, chiến sĩ tham gia chiến đấu rút ra an toàn sau khi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Chỉ duy nhất 1 chiến sĩ, dù đã thoát ra ngoài nhưng sau đó bị hy sinh do không may trúng phải đạn địch bắn vu vơ trong đêm.
Ông và đơn vị đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh khen thưởng danh hiệu "Đoàn Dũng sĩ Cát Bi” cùng Huân chương Quân công hạng Nhất. Từng người trong 32 người đều được thưởng Huân chương các loại. Riêng Chỉ huy trưởng Đặng Kinh được thưởng Huân chương Quân công hạng Nhì.
Do trận đánh mang tính hủy diệt nói trên đã khiến Pháp bị tổn thất nặng nề. Nó giúp cho trận tập kích cứ điểm Điện Biên Phủ của chúng ta gặp nhiều thuận lợi hơn. Chính vì thế, cả Chiến dịch Điện Biên Phủ 56 ngày đêm, quân ta cũng chỉ tiêu diệt có 62 máy bay cả thảy. Nó cực kỳ ý nghĩa cũng là vậy.
Đối với vị Tỉnh đội trưởng Kiến An Đặng Kinh ngày ấy, Bác rất yêu quý cũng có thể là do kỳ tích này.
Sau đó, Bác Hồ từng ban một đặc ân cho ông Đặng Kinh mà chính ông cũng không dám nhận nó. Âu cũng bởi đời sống cán bộ, chiến sĩ khi đó đều vô cùng thiếu thốn, làm sao một vị chỉ huy lại dám nhận đãi ngộ khác người được. Số là sau trận đánh sân bay Cát Bi lừng danh đó, Bác Hồ biết ông là vị chỉ huy du kích tài ba. Bác còn biết kỹ đến cả sức ăn của chàng thanh niên Đặng Kinh khi mới 33 tuổi. Ông có khổ người khá to lớn, ăn rồi mà vẫn luôn đói như lúc chưa ăn.
Bà Thu Hà, con gái ông, nay đã gần 70 tuổi, bồi hồi kể thêm với tôi rằng: Bác Hồ có chỉ đạo với quân đội ưu tiên cho ông được hưởng 2 suất gạo. Thế nhưng, ông Kinh đã từ chối tức thì, không dám nhận đặc ân đó từ Bác. Bởi, vị chỉ huy ấy thừa hiểu đời sống của cán bộ, chiến sĩ ta rất thiếu thốn và ăn uống kham khổ chứ đâu chỉ một riêng ai.
Chỉ đến sau này, trong kháng chiến chống Mỹ, ông mới dám nhận một đặc ân thứ hai từ Bác Hồ kính yêu.
Bà Đặng Thu Hà kể tiếp, đó là chuyện Bác Hồ mời cha bà vào Phủ Chủ tịch năm 1967. Mục đích để Người hỏi thăm chuyện Chiến trường Trị Thiên Huế hiện ra sao? Đó là chuyện vô cùng đáng nhớ trong đời người cha thân yêu của bà với một vị lãnh tụ vĩ đại đầy kính yêu của dân tộc.
Khi ông Đặng Kinh vào Chiến trường Trị Thiên Huế là với tư cách Tư lệnh Quân khu. Sau, do tình hình chiến sự, Bộ Chính trị cử một đồng chí Ủy viên Trung ương tăng cường cho Quân khu. Thế nên ông Đặng Kinh xuống làm Phó Tư lệnh. Lúc đó, cũng do ông nắm chắc công việc nên được Tư lệnh cử ra Bắc báo cáo tình hình cuối năm 1967. Đây cũng là thời điểm ông ra Bắc để nhận nhiệm vụ chuẩn bị Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 sau đó.
Bữa đó, ông Đặng Kinh được Bác Hồ tặng riêng cho 2 lạng cao hổ cốt và 1 hộp sâm Cao Ly (sâm Bắc Triều Tiên). Bác nói “để chú bồi dưỡng, tiếp tục trở lại chiến trường chỉ huy chiến đấu“.
Ông cũng hiểu sâu xa vì lý do gì mà mình lại được đặc ân ấy từ Người. Phải chăng, ông Cụ có thể biết Tỉnh đội trưởng Đặng Kinh đánh Sân bay Cát Bi năm xưa đã từng từ chối đặc ân của Người: Không dám nhận thêm tiêu chuẩn gạo mà Người chỉ đạo trong thời kỳ 1954? Và nay, Người lại có ý muốn “bù đắp” cho ông, động viên ông?
Nên hiểu rằng, thời chiến tranh, động vật hoang dã là tài nguyên thiên nhiên vô cùng quý giá. Song, thời kỳ những năm 60-70 của thế kỷ trước, khi đất nước ta còn chiến tranh thì luật bảo vệ động vật quý hiếm cũng chưa có. Vì vậy nên việc dùng xương hổ, gấu, hươu, mèo... được người dân hay nấu cao. Người ta xem đó cũng bình thường và dùng nó để chữa bệnh hoặc tăng cường sức khỏe khi đời sống cán bộ cũng như người dân còn muôn vàn thiếu thốn về vật chất, trong đó có dinh dưỡng hoặc thuốc men...
Qua những câu chuyện giản dị và cảm động trên cho thấy, tình yêu thương con người luôn là một trong những đức tính cao quý tuyệt vời của Bác: Sống giản dị vô cùng, không nghĩ về mình mà rất mực quan tâm đến người khác. Luôn quan tâm động viên, khen thưởng người lính, dù người đó ở cấp nào… Đó là việc cần thiết đối với toàn Đảng, toàn dân và toàn quân trong “Học tập và làm theo Bác” hiện nay và mai sau.



