Bài viết

NHỮNG ĐÀI HOA LỬA TRÊN DÒNG VÀM CỎ ĐÔNG-HV

NHỮNG ĐÀI HOA LỬA TRÊN DÒNG VÀM CỎ ĐÔNG

Tây Ninh27/04/2026NGUYỄN ĐÌNH TRỌNG (THPT Hùng Vương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG ĐÀI HOA LỬA TRÊN DÒNG VÀM CỎ ĐÔNG

Trong chiều dài lịch sử của dân tộc, có những vùng đất đã trở thành thánh địa của lòng yêu nước, và có những cuộc đời đã trở thành tượng đài bất tử trong lòng nhân dân. Tại xã An Thạnh, huyện Bến Lức, tỉnh Long An, người ta vẫn kể cho nhau nghe về Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Uyển (tên thật là Phạm Thị Xinh) như một huyền thoại sống. Sinh năm 1928, mẹ lớn lên trong một gia đình mà truyền thống cách mạng không chỉ là niềm tự hào mà còn là bổn phận thiêng liêng đối với Tổ quốc.

Gia đình mẹ là một trường hợp đặc biệt hiếm có, nơi mà tinh thần anh hùng được truyền thừa qua ba thế hệ phụ nữ. Mẹ có đến hai người mẹ là Mẹ Việt Nam Anh hùng: cụ Huỳnh Thị Tím (mẹ ruột) và cụ Nguyễn Thị Phương (mẹ chồng). Cha ruột và cha chồng của mẹ đều là những liệt sĩ đã hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Giữa một gia đình mà máu và nước mắt đã đổ xuống cho từng tấc đất quê hương, mẹ Uyển đã sớm hun đúc cho mình một ý chí sắt đá và một trái tim rực cháy ngọn lửa yêu nước.

Cuộc đời mẹ là một bản trường ca đầy những cung bậc đau thương nhưng vô cùng oai hùng. Năm 1953, khi mẹ đang ở độ tuổi thanh xuân, cuộc kháng chiến chống Pháp đã lấy đi người chồng thân yêu của mẹ – ông Huỳnh Văn Mừng, Trung đội phó Huyện đội Bến Lức. Nỗi đau góa phụ ở tuổi đôi mươi chưa kịp nguôi ngoai, thì chiến tranh lại tiếp tục thử thách sự kiên cường của mẹ. Ngày 5/9/1969, mẹ nhận được tin con trai mình – anh Huỳnh Văn Hai, một Trung sĩ y tá bộ đội, đã anh dũng hy sinh tại Ba Thu, Campuchia. Mất chồng, rồi lại mất con, nhưng nỗi đau ấy không làm mẹ quỵ ngã. Đau đớn hơn cả, cho đến hôm nay, hài cốt của anh Hai vẫn còn nằm lại đâu đó giữa đại ngàn xanh thẳm, để lại trong mẹ nỗi day dứt không nguôi suốt hàng chục năm trời.

Vượt lên trên những mất mát cá nhân, mẹ Uyển đã trực tiếp dấn thân vào con đường hoạt động cách mạng. Từ năm 1954 đến 1959, mẹ làm nhiệm vụ liên lạc cho Huyện ủy Bến Lức, băng qua những đồn bốt của kẻ thù để vận chuyển tài liệu mật. Giai đoạn 1959-1966, mẹ tham gia công tác binh vận – một nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy, đòi hỏi sự mưu trí và bản lĩnh. Đỉnh điểm là vào tháng 10 năm 1966, mẹ bị địch bắt và giam giữ tại Khám đường Long An. Trong 4 tháng bị giam cầm, dù phải chịu đựng những đòn tra tấn dã man, mẹ vẫn giữ vững khí tiết, tuyệt đối bảo vệ bí mật của Đảng và đồng đội. Sự kiên cường của mẹ đã trở thành nỗi khiếp sợ cho quân thù và là niềm tự hào cho cách mạng địa phương.

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, mẹ tiếp tục cống hiến cho quê hương với vai trò Trưởng ban Thông tin xã An Thạnh đến cuối năm 1977. Với những hy sinh đặc biệt lớn lao, ngày 22/10/2015, Nhà nước đã trao tặng mẹ danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng. Năm 2017, tại lễ kỷ niệm 50 năm Long An được phong tặng 8 chữ vàng, hình ảnh mẹ được lãnh đạo Đảng và Nhà nước trực tiếp tặng hoa chúc mừng đã trở thành biểu tượng sống động cho sự tri ân của Tổ quốc đối với những người mẹ vĩ đại.

Khi viết lại câu chuyện về cuộc đời của Mẹ Phạm Thị Uyển, tôi thực sự bị choáng ngợp bởi một tinh thần thép ẩn sau vẻ ngoài bình dị của một người phụ nữ Nam Bộ. Điều khiến tôi rung động nhất không phải là những danh hiệu vinh quang, mà là sức chịu đựng phi thường của mẹ trước những biến cố nghiệt ngã của số phận. Một gia đình có đến hai người mẹ là Mẹ Việt Nam Anh hùng và hai người cha là liệt sĩ – đó là một sự hy sinh mang tính biểu tượng, cho thấy lòng yêu nước của gia đình mẹ đã trở thành một thứ đức tin tôn giáo. Tôi đặc biệt xót xa khi nghĩ về nỗi đau của mẹ vào năm 1953 khi mất chồng, rồi năm 1969 khi mất con. Sự kiện anh Huỳnh Văn Hai hy sinh và hài cốt vẫn chưa được tìm thấy là một vết thương hở trong lòng lịch sử, nhắc nhở chúng ta về cái giá quá đắt của hai chữ "Hòa bình". Tôi khâm phục vô cùng bản lĩnh của mẹ trong Khám đường Long An; trước đòn roi và cái chết, mẹ đã chọn sự im lặng để bảo vệ đồng đội. Đó chính là cốt cách của người phụ nữ Việt Nam: nhẫn nại trong đau thương nhưng rực cháy khi chiến đấu. Việc mẹ tiếp tục cống hiến ở xã An Thạnh sau giải phóng cho thấy mẹ không bao giờ coi sự hy sinh của mình là đủ. Mẹ Uyển đã hóa thân thành một phần hồn của đất nước, và câu chuyện về mẹ sẽ mãi là ngọn đuốc truyền lửa cho các thế hệ trẻ về lòng trung trung, nghị lực và tình yêu quê hương bất diệt. Mẹ chính là đóa hoa bất tử nở giữa khói lửa, tỏa ngát hương thơm cho đời sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG ĐÀI HOA LỬA TRÊN DÒNG VÀM CỎ ĐÔNG-HV | Câu chuyện thời hoa lửa